Bài viết

Người Chiến Sĩ C268 Nguyễn Thị Thơm

Ký Ức Trường Sơn: Những Năm Tháng Không Quên Của Người Chiến Sĩ C268 Nguyễn Thị Thơm

Ninh Bình16/04/2026Đoàn Thanh niên xã Giao Thuỷ (Đoàn Thanh niên xã Giao Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cái tên đã tan vào sương khói của đại ngàn, nhưng cũng có những ký ức vẫn vẹn nguyên như mới vừa hôm qua. Với bà Nguyễn Thị Thơm, nữ TNXP sinh năm 1945, Trường Sơn không chỉ là một địa danh, đó là cả một thời thanh xuân nồng cháy, nơi những cô gái tuổi đôi mươi đã dùng đôi tay mảnh dẻ để "đánh bại" bom tạ, bom bi của kẻ thù.

Năm 1965, khi cái tuổi 20 đang tràn đầy nhựa sống, cô gái Nguyễn Thị Thơm đã gác lại những giấc mơ riêng tư để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Hành trang mang theo chỉ là chiếc ba lô con cóc, vài bộ quần áo bạc màu và một trái tim rực cháy quyết tâm.

Rời quê hương với tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", cô gái trẻ Nguyễn Thị Thơm khi ấy gia nhập đơn vị C268, đoàn N37. Nhiệm vụ của bà và đồng đội là "mạch máu" của chiến trường: Làm đường.

Giữa cái nắng cháy da của đại ngàn và những cơn mưa rừng xối xả, đôi bàn tay của những người nữ TNXP ấy đã bạt núi, san lấp hố bom để những đoàn xe tiến về miền Nam. Với bà, mỗi tấc đường không chỉ là đất đá, mà là lời thề quyết tâm thông tuyến.

Đặt chân lên dãy Trường Sơn hùng vĩ, bà và đồng đội đối mặt với "đặc sản" khắc nghiệt nhất: sốt rét rừng, vắt và những trận mưa bom xối xả. Những cô gái vốn quen tay cày, tay cấy giờ đây phải làm quen với cuốc, xẻng và thuốc nổ. Nhiệm vụ của họ là giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ đứt đoạn, để những đoàn xe xẻ dọc Trường Sơn tiến về miền Nam.

Trong ký ức của bà Thơm, đáng nhớ nhất là những đêm "sống bám đường, chết kiên cường". Khi máy bay địch đánh phá tan hoang một đoạn đèo, lệnh truyền xuống: “Bằng mọi giá phải thông đường cho xe qua trước bình minh”. Dưới ánh sáng của bom tọa độ và pháo sáng rực trời, bà cùng các chị em vừa đào đất, vừa vác đá, vừa hò hát để át tiếng bom. Có những lúc, đất đá vùi lấp cả người, đồng đội phải bới tìm nhau trong nước mắt, nhưng vừa phủi sạch bụi đất trên mặt, họ lại cầm xẻng chiến đấu tiếp. Hình ảnh những cô gái mặc áo định hướng, làm "cọc tiêu sống" giữa bãi bom từ trường để dẫn xe qua trong đêm tối mãi là một kỷ niệm bi tráng không bao giờ phai.

Giữa cái chết cận kề, tinh thần lạc quan của bà Thơm và đồng đội là thứ vũ khí sắc bén nhất. Bà nhớ những lần chia nhau mẩu lương khô hay bát canh rau tàu bay đắng ngắt. Bà nhớ những buổi chiều ngồi bên bờ suối soi gương qua làn nước, tết lại mái tóc dài đã rụng thưa thớt vì sốt rét rừng. Dù gian khổ, tiếng hát vẫn vang lên giữa đại ngàn. Những bài ca về quê hương, về niềm tin thống nhất đã giúp bà vượt qua những cơn đói, những cơn lạnh và cả nỗi đau khi chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay trước mắt mình.

Kỷ niệm sâu đậm nhất, cũng là khoảnh khắc thử thách lòng quả cảm nhất, chính là lần bà bị sức ép của bom. Trong một trận oanh tạc dữ dội, một quả bom rơi gần trận địa làm đường. Tiếng nổ vang trời, khói bụi mù mịt, bà bị hất văng và vùi lấp dưới lớp đất đá lạnh lẽo.

"Lúc ấy, bóng tối bao trùm, lồng ngực thắt lại vì sức ép. Cảm giác như đất mẹ đang ôm trọn lấy mình, nhưng hơi thở thì cứ lịm dần..."

Nhưng phép màu đã đến từ tình đồng đội. Giữa làn bom đạn vẫn chưa dứt, các anh chị em trong đơn vị C268 đã không quản hiểm nguy, dùng tay trần bới từng nắm đất, gọi tên bà trong nước mắt. Khi được kéo ra khỏi lòng đất, bà Thơm như được sinh ra lần thứ hai. Sự sống ấy không chỉ là ý chí của cá nhân, mà là thành quả của sự hy sinh và đùm bọc giữa những người đồng chí.

Những Tấm Huy Chương Viết Nên Từ Máu Và Hoa

Chiến tranh đi qua, bà Thơm trở về với những vết thương trên cơ thể – là thương binh hạng 4/4. Thế nhưng, tinh thần thép của người lính Trường Sơn vẫn luôn rực cháy trong bà.

Hơn nửa thế kỷ cống hiến cho sự nghiệp cách mạng, bà vinh dự nhận được những phần thưởng cao quý của Đảng và Nhà nước:

* Huy hiệu 60 năm tuổi Đảng: Minh chứng cho lòng trung kiên, sắt son một lòng với Tổ quốc.

* Kỷ niệm chương Chiến sĩ Trường Sơn, đường Hồ Chí Minh: Biểu tượng cho một thời "máu và hoa" trên tuyến đường huyền thoại.

Giờ đây, ở tuổi bát tuần, bà Nguyễn Thị Thơm đang sống những ngày tháng bình yên tại thôn Bình Minh, xã Giao Thủy, tỉnh Ninh Bình. Dù mái tóc đã bạc phơ theo năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc về những ngày ở đoàn N37, đôi mắt bà lại rực sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn