NGƯỜI CHIẾN SĨ CẮM CỜ TRÊN CỨ ĐIỂM CÔ PỐC

Chiến dịch Thượng Lào năm 1953 ghi dấu bước trưởng thành vượt bậc của Quân đội nhân dân Việt Nam trong việc phối hợp tác chiến quốc tế. Tại cứ điểm Cô Pốc chót vót trên đỉnh núi hiểm trở, hình ảnh người chiến sĩ trẻ Hoàng Đăng Vinh một mình xông pha qua làn đạn, cắm lá cờ chiến thắng lên nóc lô cốt trung tâm đã trở thành biểu tượng kiên cường của bộ đội tình nguyện thời hoa lửa.
Hoàng Đăng Vinh là chiến sĩ xung kích thuộc Trung đoàn 102, Đại đoàn 308 (Đoàn Quân Tiên Phong). Cứ điểm Cô Pốc nằm trên một mỏm núi đá tai mèo sắc nhọn, được quân Pháp xây dựng thành một pháo đài thép nhằm khống chế toàn bộ thung lũng Sầm Nưa. Để tiếp cận đồn, bộ đội ta phải vượt qua vách đá dốc đứng gần 70 độ và ba tầng rào bùng nhùng đan cài mìn bẫy.
Rạng sáng ngày 14 tháng 4 năm 1953, pháo binh ta vừa dứt loạt bắn chuẩn bị, Hoàng Đăng Vinh cùng tổ mũi nhọn lập tức lao lên áp sát cửa mở. Địch từ trong lô cốt mẹ nã súng đại liên dữ dội khiến đất đá văng rát mặt, hai đồng chí đi cùng lần lượt bị thương. Lá cờ quyết chiến quyết thắng do Trung đoàn trao cho tổ xung kích bị đạn phạt gãy cán.
Không hề nao núng, anh Vinh nhặt lấy lá cờ đỏ thắm nhét vào ngực áo bọc kín. Anh khéo léo bám vào các kẽ đá tai mèo sắc lẹm, dùng lựu đạn tiêu diệt từng hỏa điểm lẻ của địch rồi leo thẳng lên nóc lô cốt chính.
Tại đây, giữa làn đạn rít bên tai, anh bẻ một cành cây lim rừng làm cán cờ mới, buộc chặt lá cờ bằng dây dù cá nhân rồi hiên ngang cắm sâu vào khe bê tông nóc hầm. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay phần phật trong gió sớm vùng cao, thúc giục toàn bộ đại quân xung phong quét sạch quân địch khỏi cứ điểm.
Chiến công cắm cờ trên đồn Cô Pốc của Hoàng Đăng Vinh đã mở đường cho quân tình nguyện giải phóng thị xã Sầm Nưa, củng cố tình đoàn kết liên minh chiến đấu Việt - Lào. Khí phách hiên ngang trên đỉnh núi đá của người chiến sĩ trẻ mãi là bản tráng ca rực rỡ thời hoa lửa.



