Bài viết

NGƯỜI CHIẾN SĨ CANH ĐƯỜNG HÀNH LANG

Tây Ninh16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng đất Long An, có những con đường hành lang bí mật nối liền các căn cứ cách mạng. Những con đường ấy không có trên bản đồ, nhưng lại là “mạch máu” vận chuyển người, vũ khí và thông tin.

Anh Bình là một chiến sĩ được giao nhiệm vụ canh giữ một đoạn đường quan trọng trên tuyến hành lang ấy.

Công việc của anh không ồn ào, nhưng đòi hỏi sự tập trung cao độ. Mỗi đêm, anh phải quan sát kỹ từng dấu vết trên đường: dấu chân lạ, cành cây gãy, đất bị xới… tất cả đều có thể là dấu hiệu của nguy hiểm.

Anh thường ẩn mình trong bụi rậm ven đường, lặng lẽ theo dõi. Khi có đoàn vận chuyển đi qua, anh sẽ ra hiệu an toàn hoặc cảnh báo kịp thời.

Một đêm nọ, khi đang kiểm tra tuyến đường, anh phát hiện những dấu hiệu bất thường: dấu giày lạ in trên nền đất ẩm, một vài cành cây bị bẻ gãy không tự nhiên.

Linh cảm có điều không ổn, anh lập tức kiểm tra kỹ hơn và phát hiện dấu hiệu phục kích phía trước.

Không chần chừ, anh nhanh chóng quay lại điểm hẹn, chặn đoàn vận chuyển đang chuẩn bị đi qua.

Anh ra hiệu dừng lại và giải thích tình hình.

Nhờ sự cảnh giác của anh, đoàn đã đổi hướng, tránh được khu vực nguy hiểm.

Chỉ ít phút sau, từ xa vang lên tiếng súng – đúng nơi họ vừa định đi qua.

Mọi người nhìn nhau, hiểu rằng nếu không có anh Bình, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Một người trong đoàn nói:
“Chỉ một chút nữa thôi…”

Anh Bình chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Đường mà không an toàn thì không ai tới được.”

Câu nói giản dị ấy thể hiện rõ trách nhiệm của người lính canh đường.

Trong suốt thời gian chiến tranh, anh Bình đã nhiều lần phát hiện và ngăn chặn nguy hiểm, bảo vệ an toàn cho các đoàn vận chuyển trên tuyến hành lang tại Long An.

Sau ngày hòa bình, con đường năm xưa không còn là lối mòn bí mật nữa. Nhưng trong ký ức của những người từng đi qua, hình ảnh người chiến sĩ lặng lẽ canh đường vẫn luôn hiện rõ.

Câu chuyện của anh Bình cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những con người không trực tiếp đối mặt với trận đánh, nhưng lại giữ vai trò quyết định trong việc bảo đảm an toàn cho cả lực lượng.

Và chính từ những bước chân thầm lặng trên những con đường vô danh ấy, “hoa lửa” đã được nối dài, lan tỏa đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn