Người chiến sĩ Cao xạ và ân tình cứu mạng của đồng bào Tây Nguyên
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đại ngàn Tây Nguyên không chỉ là chiến trường thử thách lòng quả cảm, mà còn là nơi chứng kiến tình quân dân sâu nặng, thiêng liêng như máu thịt
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đại ngàn Tây Nguyên không chỉ là chiến trường thử thách lòng quả cảm, mà còn là nơi chứng kiến tình quân dân sâu nặng, thiêng liêng như máu thịt. Câu chuyện của ông Phạm Phương Châm (sinh năm 1950, quê tại thôn Cẩm Hoàng, xã Vĩnh Quang, nay thuộc xã Tây Đô) chính là một minh chứng sống động cho ân tình sâu nặng ấy. Năm 1970, giữa lúc cuộc chiến bước vào giai đoạn cam go nhất, người thanh niên tuổi đôi mươi Phạm Phương Châm đã gác lại tình riêng, hăng hái lên đường nhập ngũ. Ông vinh dự đứng trong hàng ngũ của lực lượng Pháo cao xạ – những "lưới lửa bủa vây" chuyên vạch trời tìm diệt máy bay Mỹ, trực tiếp hành quân vào chiến trường Tây Nguyên đầy nắng gió và bom đạn.
Chiến trường Tây Nguyên những năm ấy là tọa độ lửa, nơi địch điên cuồng dội bom nhằm cắt đứt các tuyến đường tiếp tế của quân ta. Đơn vị pháo cao xạ của ông Châm phải liên tục chuyển trận địa, bám trụ giữa các đỉnh đồi trống trải để bảo vệ bầu trời. Giữa cái nắng cháy da và những trận mưa rừng xối xả, các chiến sĩ cao xạ đã chiến đấu với tinh thần "thà gục trên mâm pháo chứ quyết không để bầu trời bị bỏ trống".
Kỷ niệm sinh tử và xúc động nhất cuộc đời binh nghiệp của ông diễn ra trong một trận đấu pháo nảy lửa bảo vệ một trọng điểm giao thông. Hôm đó, máy bay địch phát hiện ra trận địa của đơn vị ông và điên cuồng trút bom tọa độ. Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn sương rừng, liên tiếp những loạt bom dội xuống khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, khói bụi mù mịt hôi nồng mùi thuốc súng. Trong lúc đang cùng đồng đội kiên cường bắn trả, một quả bom nổ áp sát ngay cạnh mâm pháo. Sức ép khủng khiếp hất văng ông Châm ra xa, mảnh bom găm sâu vào cơ thể khiến ông bị trọng thương, mất máu cấp tập và ngất lịm đi giữa rừng sâu, hoàn toàn mất liên lạc với đơn vị.
Giữa lằn ranh mong manh của cái chết, điều kỳ diệu đã đến từ tấm lòng của đồng bào Tây Nguyên. Đi làm rẫy sau trận bom, bà con một buôn làng người dân tộc thiểu số đã phát hiện ra người chiến sĩ cao xạ đang nằm thoi thóp trong vũng máu. Không sợ hiểm nguy, không sợ máy bay địch có thể quay lại bắn phá, đồng bào đã nhanh chóng cáng ông về buôn. Già làng lập tức huy động những thanh niên khỏe mạnh thay nhau chăm sóc, những người mẹ, người chị vào sâu trong rừng tìm các loại lá thuốc quý bẻ nhỏ, giã nát để cầm máu và đắp lên vết thương cho ông. Suốt những ngày dài ông mê man bất tỉnh, đồng bào đã nhường từng hạt gạo nghĩa tình, chắt chiu từng thìa cháo loãng và túc trực bên giường bệnh để giành giật mạng sống của ông từ tay tử thần. Sự chở che và tình yêu thương vô bờ bến của đồng bào Tây Nguyên như dòng sữa mẹ thứ hai, hồi sinh người lính trẻ từ cõi chết trở về để tiếp tục tìm đường hội quân, kiên cường chiến đấu cho đến ngày toàn thắng.
Hòa bình lập lại, ông Phạm Phương Châm trở về quê hương Cẩm Hoàng, xã Tây Đô với những vết sẹo chằng chịt của chiến tranh. Thế nhưng, nỗi đau không dừng lại ở đó. Những năm tháng bám trụ nơi rừng thiêng nước độc Tây Nguyên đã khiến ông trở thành nạn nhân chịu ảnh hưởng nặng nề của chất độc da cam/dioxin. Di chứng cay nghiệt của thứ hóa chất độc hại ấy hằng ngày vẫn giằng xé, bào mòn sức khỏe của ông khi tuổi xế chiều. Dẫu vậy, phẩm chất kiên trung của người lính pháo cao xạ năm xưa chưa bao giờ mất đi. Mỗi khi nhớ về Tây Nguyên, ánh mắt người cựu chiến binh lại rực sáng niềm biết ơn vô hạn đối với đồng bào. Câu chuyện ông bị trọng thương được đồng bào Tây Nguyên cứu sống là một bài ca bất tử về tình quân dân, thắp lên ngọn lửa truyền thống, lòng biết ơn và trách nhiệm sống cho thế hệ trẻ hôm nay trong đề án "Câu chuyện thời hoa lửa".



