Người chiến sĩ chiến đấu bằng cây bút
Nhà văn Nam Cao (1915–1951) không chỉ là một cây bút hiện thực lớn của văn học Việt Nam mà còn là một người chiến sĩ cách mạng đã dành trọn cuộc đời cho nhân dân và Tổ quốc.
Nhà văn Nam Cao – Người cầm bút ngã xuống giữa hành trình kháng chiến
Nhà văn Nam Cao (1915–1951) không chỉ là một cây bút hiện thực lớn của văn học Việt Nam mà còn là một người chiến sĩ cách mạng đã dành trọn cuộc đời cho nhân dân và Tổ quốc.
Tên thật của ông là Trần Hữu Tri, quê tại Hà Nam. Bút danh “Nam Cao” được ghép từ tên quê hương như một cách để ông luôn mang theo tình yêu với mảnh đất nơi mình sinh ra trong từng trang viết.
Trong hơn 15 năm cầm bút, Nam Cao đã để lại nhiều tác phẩm bất hủ như:
Chí Phèo, Lão Hạc, Đời thừa, Sống mòn...
Những trang văn của ông không chỉ phản ánh cuộc sống cơ cực của người nông dân và tầng lớp trí thức nghèo trước Cách mạng Tháng Tám, mà còn lay động lòng người bởi khát vọng được sống lương thiện, được làm người đúng nghĩa.
Văn của Nam Cao chân thật, sâu sắc và đầy tình thương. Ông viết về những con người nhỏ bé nhưng luôn đau đáu nhân phẩm và lòng tự trọng giữa cuộc đời nhiều bất công.
Không chỉ cống hiến bằng ngòi bút, Nam Cao còn trực tiếp tham gia hoạt động cách mạng và công tác kháng chiến. Trong những năm kháng chiến chống Pháp, ông làm công tác tuyên truyền, báo chí và tham gia nhiều nhiệm vụ tại vùng chiến khu.
Ngày 30/11/1951, trên đường công tác vào vùng địch hậu tại Ninh Bình, Nam Cao đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Người ta vẫn nhắc rằng ông ra đi khi những trang bản thảo cuối cùng còn chưa kịp khô mực.
Với những đóng góp to lớn cho nền văn học và đất nước, Nam Cao được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học – Nghệ thuật năm 1996.
Nam Cao đã sống như một nhà văn lớn và ngã xuống như một người lính thực thụ. Những tác phẩm của ông đến hôm nay vẫn còn nguyên giá trị – vừa đau đáu hiện thực, vừa thấm đẫm tình người và lòng nhân ái.



