Cựu chiến binh

Người chiến sĩ chưa tròn đôi mươi

Ngày nhập ngũ, người chiến sĩ trẻ vừa bước qua tuổi mười chín. Anh vẫn còn giữ nhiều nét của một chàng trai quê: khuôn mặt trẻ, dáng người chưa thật rắn rỏi và nụ cười còn có phần ngượng ngùng khi gặp những người lớn tuổi hơn trong đơn vị.

Ninh Bình15/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người chiến sĩ chưa tròn đôi mươi

Ngày nhập ngũ, người chiến sĩ trẻ vừa bước qua tuổi mười chín.

Anh vẫn còn giữ nhiều nét của một chàng trai quê: khuôn mặt trẻ, dáng người chưa thật rắn rỏi và nụ cười còn có phần ngượng ngùng khi gặp những người lớn tuổi hơn trong đơn vị.

Rời mái nhà, anh mang theo một chiếc ba lô đơn sơ và lời dặn của mẹ:

“Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, con nhé.”

Những ngày đầu, mọi thứ đều mới mẻ.

Anh chưa quen với những cuộc hành quân dài, chưa quen với những đêm ngủ trong lán và cũng chưa quen với việc phải tự chăm sóc bản thân trong điều kiện thiếu thốn.

Có lần sau một chặng đường dài, anh ngồi xuống bên gốc cây, thở thật sâu.

Một người đồng đội lớn tuổi hỏi:

“Mệt lắm phải không?”

Anh cười:

“Có một chút.”

Người kia đưa cho anh bi đông nước:

“Uống đi. Tuổi trẻ thì phải tập dần.”

Anh nhận lấy, uống một ngụm rồi đứng dậy.

“Em đi được.”

Câu nói giản dị ấy khiến người đồng đội mỉm cười.

Trong đơn vị, ai cũng biết anh còn rất trẻ. Mỗi khi nhận nhiệm vụ, những người lớn tuổi thường nhắc nhở thêm vài điều.

“Nhớ giữ sức.”

“Đừng ngại hỏi khi chưa biết.”

“Có chuyện gì thì báo anh em.”

Những lời dặn ấy giúp anh trưởng thành từng ngày.

Buổi tối, khi mọi người nghỉ ngơi, anh thường nhớ nhà.

Anh nhớ mẹ.

Nhớ cha.

Nhớ con đường làng.

Nhớ những người bạn cùng tuổi vẫn còn ở quê.

Có lúc anh tự hỏi: “Mình còn trẻ thế này, liệu có làm tốt nhiệm vụ không?”

Nhưng rồi nhìn những người đồng đội bên cạnh, anh lại thấy yên tâm.

Ai cũng từng là một chàng trai trẻ.

Ai cũng từng có một mái nhà để nhớ.

Điều quan trọng là khi đất nước cần, họ đã chọn bước ra khỏi cuộc sống quen thuộc để nhận lấy trách nhiệm của mình.

Thời gian trôi qua, người chiến sĩ chưa tròn đôi mươi ngày nào dần trở nên chững chạc.

Anh biết cách sắp xếp ba lô.

Biết giúp đồng đội khi hành quân.

Biết chia sẻ phần ăn của mình.

Biết bình tĩnh khi gặp khó khăn.

Nhưng trong lòng anh vẫn giữ nguyên sự trong trẻo của tuổi trẻ.

Một lần nhận được thư mẹ, anh đọc thật chậm.

Mẹ hỏi:

“Con có gầy đi không?”

Anh bật cười.

Rồi anh viết thư trả lời:

“Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo. Ở đơn vị con có các anh em rất tốt.”

Anh không kể hết những gian khó mình đã trải qua.

Anh muốn mẹ yên tâm.

Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành và trở về quê, ông vẫn nhớ mình của tuổi mười chín.

Một chàng trai chưa tròn đôi mươi, rời mái nhà với hành trang giản dị nhưng mang trong lòng một niềm tin lớn.

Nhìn lại quãng đời ấy, ông hiểu rằng tuổi trẻ không chỉ được đo bằng số năm đã sống.

Tuổi trẻ còn được đo bằng những điều con người dám gánh vác, bằng cách biết sống có trách nhiệm với gia đình, đồng đội và quê hương.

Bài học: Tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp để học hỏi, trưởng thành và sống có trách nhiệm. Câu chuyện về người chiến sĩ chưa tròn đôi mươi nhắc thế hệ hôm nay biết trân trọng tuổi trẻ, tình gia đình và những đóng góp thầm lặng của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn