Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Người chiến sĩ dân tộc Thái kiên cường giữ vững trận địa trên đất Lào”

Phú Thọ21/08/2026xã Thạnh Phú (Xã Thạnh Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, chiến trường Lào có vị trí đặc biệt quan trọng đối với nhiệm vụ bảo vệ tuyến hành lang chiến lược và phối hợp chiến đấu giữa quân đội Việt Nam với lực lượng cách mạng Lào. Trong đội ngũ quân tình nguyện Việt Nam chiến đấu trên đất bạn, Đèo Văn Khổ, người dân tộc Thái, quê xã Chiềng Lao, huyện Mường La, tỉnh Sơn La, là một trong những chiến sĩ tiêu biểu. Ông sinh năm 1937, nhập ngũ tháng 4-1962 và đến năm 1965 tình nguyện sang chiến đấu tại chiến trường Lào. Trong khoảng hai năm chiến đấu, ông tham gia 6 trận, lập nhiều thành tích xuất sắc và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngày 1-1-1967.

Từ người con Sơn La đến chiến trường Lào

Đèo Văn Khổ sinh ra tại Chiềng Lao – một vùng đất có truyền thống cách mạng của đồng bào các dân tộc Tây Bắc. Tháng 4-1962, ông nhập ngũ và được giao nhiệm vụ tại Tây Bắc. Sau những năm đầu rèn luyện trong quân đội, năm 1965, ông xung phong vào lực lượng quân tình nguyện Việt Nam chiến đấu trên chiến trường Lào.

Đây là thời điểm chiến tranh ở Đông Dương ngày càng diễn biến phức tạp. Quân đội Việt Nam vừa phải thực hiện nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ miền Bắc, vừa phối hợp với lực lượng cách mạng Lào chống lại các hoạt động quân sự của đối phương. Với những người lính tình nguyện, chiến đấu trên đất bạn không chỉ đòi hỏi lòng dũng cảm mà còn cần khả năng thích nghi với địa hình rừng núi, thời tiết khắc nghiệt và điều kiện chiến đấu thiếu thốn.

Trong hai năm ở chiến trường Lào, Đèo Văn Khổ tham gia 6 trận đánh. Trong các đợt chiến đấu phòng ngự tại Mường Ngàn, ông nổi bật bởi sự gan dạ, kiên cường và khả năng động viên đồng đội giữ vững trận địa. Sau mỗi trận, ông cùng đồng đội tổ chức rút kinh nghiệm, bổ sung phương án và chuẩn bị cho những cuộc chiến đấu tiếp theo.

Trận Mường Ngàn ngày 19-3-1966 – cuộc chiến đấu đặc biệt ác liệt

Chiến công tiêu biểu nhất làm nên tên tuổi của Đèo Văn Khổ diễn ra trong trận đánh ngày 19-3-1966 tại Mường Ngàn, trên chiến trường Lào.

Trước trận đánh, lực lượng của ta tổ chức phòng ngự tại khu vực này. Đối phương sử dụng hỏa lực mạnh để đánh phá trận địa. Đạn pháo và các loại hỏa lực bắn dồn dập khiến nhiều chiến sĩ bị ù tai, chóng mặt, choáng váng. Các hỏa lực quan trọng của ta như súng cối, đại liên và ĐKZ lần lượt bị phá hủy. Tình thế trở nên đặc biệt nguy hiểm.

Trong hoàn cảnh đó, lực lượng còn lại trên trận địa chỉ có Đèo Văn Khổ và một chiến sĩ, với một khẩu trọng liên và một khẩu tiểu liên, phối hợp cùng 4 chiến sĩ lực lượng vũ trang Lào.

Trước lực lượng đối phương đông hơn và đang tổ chức tiến công mạnh, Đèo Văn Khổ không rời trận địa. Ông cùng đồng đội tổ chức hỏa lực chống trả, đồng thời hô hào, tạo nghi binh, khiến đối phương tưởng rằng lực lượng phòng ngự vẫn còn đông và mạnh.

Đây là điểm nổi bật về nghệ thuật chiến đấu của Đèo Văn Khổ. Trong điều kiện hỏa lực của ta đã bị tổn thất nghiêm trọng, ông không chỉ dựa vào sức mạnh của vũ khí mà còn sử dụng tâm lý và yếu tố bất ngờ để làm đối phương phán đoán sai về lực lượng phòng ngự.

Trước hỏa lực và tinh thần chiến đấu quyết liệt của những người còn lại, đối phương hoang mang, tưởng rằng trận địa vẫn còn lực lượng lớn nên bỏ chạy khỏi chiến hào. Sau đó, ta kiểm tra trận địa và phát hiện 7 xác đối phương cùng một số vũ khí bị bỏ lại.

Bản lĩnh của người chỉ huy giữa trận địa

Điều đáng chú ý trong câu chuyện của Đèo Văn Khổ không chỉ là kết quả của trận đánh mà còn nằm ở cách ông xử trí tình huống.

Khi phần lớn hỏa lực chủ yếu đã bị phá hủy, một chiến sĩ bình thường hoàn toàn có thể rơi vào trạng thái bị động. Nhưng Đèo Văn Khổ đã nhanh chóng nhận ra rằng giữ vững tinh thần chiến đấu có ý nghĩa quyết định. Ông vừa sử dụng hỏa lực còn lại, vừa động viên đồng đội, vừa tạo tiếng động và cách đánh khiến đối phương đánh giá sai về quân số thực tế.

Từ góc độ quân sự, đây là ví dụ rõ về việc lấy yếu chống mạnh bằng ý chí, tổ chức và sự linh hoạt. Khi điều kiện vật chất không thuận lợi, khả năng chỉ huy, tinh thần chiến đấu và sự phối hợp giữa các chiến sĩ trở thành yếu tố quan trọng để giữ trận địa.

Đặc biệt, việc Đèo Văn Khổ cùng các chiến sĩ Việt Nam phối hợp với lực lượng vũ trang Lào cũng cho thấy tính chất của cuộc chiến đấu trên chiến trường Lào: quân tình nguyện Việt Nam và lực lượng cách mạng Lào phối hợp, hỗ trợ lẫn nhau trong những trận đánh chống đối phương.

Một người lính gắn với tình đoàn kết Việt Nam – Lào

Câu chuyện của Đèo Văn Khổ không thể tách rời bối cảnh liên minh chiến đấu Việt Nam – Lào trong kháng chiến chống Mỹ.

Đối với những người lính Việt Nam sang chiến đấu tại Lào, nhiệm vụ không chỉ là chiến đấu mà còn phải xây dựng quan hệ đoàn kết với nhân dân và lực lượng vũ trang nước bạn. Trong trận Mường Ngàn ngày 19-3-1966, Đèo Văn Khổ cùng một số chiến sĩ Việt Nam đã phối hợp với 4 chiến sĩ Lào để giữ trận địa. Đây là một chi tiết có giá trị lịch sử, thể hiện sự phối hợp chiến đấu thực tế giữa hai lực lượng.

Những chiến thắng tại các địa bàn chiến lược ở Lào góp phần bảo vệ vùng căn cứ, tạo điều kiện cho lực lượng cách mạng Lào phát triển và đồng thời bảo đảm môi trường chiến lược thuận lợi cho cuộc kháng chiến chống Mỹ của Việt Nam.

Từ chiến sĩ dân tộc Thái đến Anh hùng LLVTND

Những chiến công của Đèo Văn Khổ được Nhà nước ghi nhận bằng nhiều phần thưởng. Đặc biệt, ngày 1-1-1967, ông được Chủ tịch nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Danh hiệu ấy có ý nghĩa không chỉ đối với cá nhân ông mà còn là sự ghi nhận đối với những người con các dân tộc Tây Bắc đã tham gia chiến đấu trong các chiến trường ác liệt của cuộc kháng chiến.

Báo Sơn La khi tổng kết những đóng góp của địa phương trong kháng chiến chống Mỹ cũng nhắc đến Anh hùng LLVTND Đèo Văn Khổ cùng nhiều người con ưu tú khác của các dân tộc Sơn La. Điều đó cho thấy ông là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào chiến đấu và đóng góp của đồng bào các dân tộc Tây Bắc cho sự nghiệp kháng chiến.

Sau này, Đèo Văn Khổ tiếp tục phục vụ trong quân đội. Theo tư liệu về chiến trường Việt Nam – Lào, năm 1979, ông giữ chức Chỉ huy trưởng Trung đoàn 754, tiếp tục tham gia thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới.

Lời kết – một trận đánh, một phẩm chất, một thế hệ

Câu chuyện thời hoa lửa của Anh hùng Đèo Văn Khổ nổi bật nhất ở trận Mường Ngàn ngày 19-3-1966. Trong một trận chiến mà hầu hết hỏa lực quan trọng đã bị phá hủy, lực lượng phòng ngự chỉ còn vài người, ông vẫn bình tĩnh tổ chức chiến đấu, phối hợp với đồng đội Lào, sử dụng hỏa lực còn lại và đặc biệt là nghệ thuật nghi binh để giữ vững trận địa.

Nếu chỉ nhìn vào tương quan vũ khí và quân số, đây là một tình thế hết sức bất lợi. Nhưng chính trong hoàn cảnh đó, phẩm chất của người chiến sĩ được thể hiện rõ nhất: không hoảng loạn, không bỏ vị trí, biết động viên đồng đội và biết tìm cách chuyển bất lợi thành lợi thế.

Câu chuyện của Đèo Văn Khổ còn mang một ý nghĩa rộng hơn. Ông là người con dân tộc Thái của Sơn La, nhưng đã chiến đấu trên đất Lào, sát cánh cùng những người lính nước bạn. Vì vậy, chiến công của ông là một lát cắt sinh động về tình đoàn kết chiến đấu Việt Nam – Lào trong những năm tháng chiến tranh.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, trận Mường Ngàn vẫn để lại một bài học có giá trị: trong chiến tranh, sức mạnh không chỉ nằm ở vũ khí mà còn nằm ở bản lĩnh, trí tuệ, tinh thần đoàn kết và khả năng làm chủ tình huống của con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn