Người chiến sĩ đầu tiên ngã xuống trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc
Tác giả: Nguyễn Thị Minh Trang

Câu chuyện về Anh hùng, liệt sĩ Lê Đình Chinh, người chiến sĩ đầu tiên ngã xuống trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, là một bản hùng ca về lòng yêu nước và sự hy sinh anh dũng của tuổi trẻ Việt Nam.
Tuổi thơ nghèo khó và ý chí kiên cường Lê Đình Chinh sinh vào tháng 2 năm 1960 tại Nông trường Ba Vì (Hà Tây cũ), là con cả trong một gia đình công nhân nông trường có 6 người con. Năm 1962, gia đình anh chuyển về Nông trường Sông Âm, huyện Ngọc Lặc, Thanh Hóa theo tiếng gọi đi xây dựng vùng kinh tế mới. Tuổi thơ của Chinh trôi qua trong nghèo khó, cái đói luôn đeo đẳng, nhưng anh vẫn luôn là một cậu bé hiếu thảo, học giỏi và biết phụ giúp bố mẹ chăm sóc các em. Những khó khăn của cuộc sống sớm rèn luyện cho anh tinh thần "giấy rách phải giữ lấy lề" mà cha mẹ luôn răn dạy.
Người lính "mãi mãi tuổi mười tám" Năm 1975, khi mới 15 tuổi và đang học cấp 2, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc khi chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra, Lê Đình Chinh đã kiên quyết xin nhập ngũ. Khi mẹ anh lo lắng vì con chưa đủ tuổi, anh đã dõng dạc nói với bố: "Bằng tuổi con, bố cũng nhập ngũ rồi mà". Anh lên đường vào ngày 16/2/1975 và được biên chế vào Trung đoàn 12, Bộ Tư lệnh Công an nhân dân vũ trang (nay là Bộ đội Biên phòng).
Trong những năm tháng binh nghiệp, Lê Đình Chinh từng tham gia chiến đấu ngoan cường chống quân Khmer Đỏ ở biên giới Tây Nam, bị thương và được đưa ra Bắc điều trị. Ngay khi vết thương vừa lành, anh lại tiếp tục xin trở lại đơn vị để thực hiện nhiệm vụ. Năm 1978, đơn vị của anh được điều động lên trấn giữ vùng biên cương Lạng Sơn khi tình hình biên giới Việt - Trung trở nên căng thẳng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sáng ngời tinh thần quả cảm tại Pù Tèo Hào Ngày 25/8/1978, tại khu vực cửa khẩu Hữu Nghị, một nhóm đông người Hoa được sự hỗ trợ của lực lượng vũ trang Trung Quốc mặc thường phục đã tràn sang chiếm đóng đồi Pù Tèo Hào, hành hung cán bộ dân vận và nhân dân ta. Thượng sĩ Lê Đình Chinh khi đó là Tiểu đội trưởng đã cùng đồng đội xông lên giải vây cho đoàn cán bộ.
Trong cuộc chiến không cân sức với những kẻ hung hãn dùng gậy gộc, dao quắm và gạch đá, Chinh đã chiến đấu vô cùng dũng cảm. Dù bị một hòn đá lớn ném trúng đầu gây vết thương nặng, anh vẫn nén đau, tiếp tục xông lên đánh địch để bảo vệ đồng đội. Vào lúc 10h30 sáng hôm đó, anh đã anh dũng hy sinh sau một nhát dao chém lén của kẻ thù khi vừa tròn 18 tuổi. Chỉ ba ngày trước khi ngã xuống, trong bức thư gửi người anh họ, anh đã viết những lời tâm huyết: "Em xác định rằng trong cuộc chiến đấu bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc sẽ có mất mát... Nhưng em đã sẵn sàng".
Sự trở về trong lòng đất mẹ Sự hy sinh của Lê Đình Chinh đã trở thành ngọn đuốc rực lửa cho phong trào "Sống, chiến đấu rực lửa anh hùng như Lê Đình Chinh" trong thế hệ trẻ lúc bấy giờ. Ngày 30/8/1978, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Sau 35 năm nằm lại nơi địa đầu Tổ quốc tại Lạng Sơn, ngày 6/1/2013, theo tâm nguyện của người mẹ già Khương Thị Chu, hài cốt của anh đã được quy tập và đưa về an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Hàm Rồng, Thanh Hóa. Trong tiếng nhạc "Hồn tử sĩ" trầm hùng và tiếng hát của những người đồng đội cũ, anh đã thực sự trở về trong vòng tay của mẹ và quê hương, để lại một biểu tượng bất tử về lòng trung thành với Tổ quốc.



