Người chiến sĩ Điện Biên nhớ những bông hoa ban trắng trên đồi A1
Là một trong những chiến sĩ bộ binh trực tiếp tấn công đồi A1 trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông Thắng kể lại khoảnh khắc đồng đội ngã xuống giữa mùa hoa ban nở rộ. Câu chuyện là bản hùng ca về sự hy sinh và tình đồng đội keo sơn.
Năm 1954, tôi 21 tuổi, là chiến sĩ Đại đội 312, Trung đoàn 141. Suốt 56 ngày đêm, chúng tôi chiến đấu trong mưa bom, bão đạn. Tôi nhớ mãi những đợt xung phong vào đồi A1, nơi được mệnh danh là "cửa ngõ" của tập đoàn cứ điểm. Hoa ban trong rừng năm ấy nở trắng nhưng lẫn trong sương mù và khói lửa.
Trong một lần vượt qua lưới lửa dày đặc của quân Pháp, người đồng đội bên cạnh tôi tên là Hưng, quê Hà Tĩnh, bị trúng mảnh đạn pháo sát cánh tay phải. Máu đỏ thấm cả vạt áo, nhưng anh vẫn cố băng bó và nói: “Mình còn đôi chân, mình còn bò lên phía trước cùng đồng đội”. Tinh thần ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho cả trung đội.
Đúng ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi lá cờ “Quyết chiến - Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm De Castries, chúng tôi đã khóc. 70 năm qua, mỗi độ tháng Năm về, nhìn lại những bức ảnh của đồng đội, tôi lại thấy bồi hồi. Lớp trẻ bây giờ sống trong hòa bình, hãy luôn nhớ rằng, “hòa bình” được đánh đổi bằng xương máu của cả một thế hệ


