Người chiến sĩ đuổi theo xe tăng giặc
Trong Chiến dịch Hòa Bình năm 1951, khi đoàn xe tăng Pháp đang hung hăng phản kích, người chiến sĩ trẻ Cù Chính Lan đã một mình bám theo xe tăng địch, dùng lựu đạn tiêu diệt mục tiêu. Tinh thần dũng cảm phi thường của ông đã trở thành biểu tượng sáng ngời của Quân đội nhân dân Việt Nam trong những năm đầu kháng chiến chống Pháp.
Cù Chính Lan sinh năm 1930 tại huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An.
Sinh ra trong một gia đình nghèo, ông sớm giác ngộ cách mạng và gia nhập quân đội khi tuổi đời còn rất trẻ.
Những năm đầu kháng chiến chống thực dân Pháp, vũ khí của quân ta còn thiếu thốn, trong khi đối phương sở hữu nhiều phương tiện hiện đại, đặc biệt là xe tăng và xe bọc thép.
Tháng 12 năm 1951, trong Chiến dịch Hòa Bình, đơn vị của Cù Chính Lan nhận nhiệm vụ chặn đánh quân Pháp.
Giữa lúc trận chiến diễn ra ác liệt, một chiếc xe tăng của địch liên tục bắn phá dữ dội, gây nhiều khó khăn cho bộ đội ta.
Không chần chừ, Cù Chính Lan lao lên.
Ông vừa chạy vừa tìm cách tiếp cận chiếc xe tăng đang di chuyển.
Lợi dụng địa hình và các ụ đất ven đường, ông kiên trì bám sát mục tiêu.
Khi đã ở khoảng cách gần, Cù Chính Lan dùng lựu đạn tiêu diệt xe tăng địch.
Chiếc xe tăng bốc cháy.
Quân địch hoảng loạn.
Tinh thần chiến đấu của bộ đội ta được nâng lên mạnh mẽ.
Chiến thắng ấy đã trở thành một trong những biểu tượng đẹp của nghệ thuật chiến tranh nhân dân Việt Nam.
Năm 1952, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho Cù Chính Lan.
Đáng tiếc, chỉ ít lâu sau đó, trong một trận chiến khác, người chiến sĩ trẻ đã anh dũng hy sinh khi mới 22 tuổi.
Cuộc đời của ông ngắn ngủi.
Nhưng lòng quả cảm của Cù Chính Lan đã trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều tác phẩm văn học, âm nhạc và giáo dục truyền thống.
Ngày nay, nhiều trường học, đường phố mang tên Cù Chính Lan.
Đối với nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam, ông là hình ảnh đẹp về tinh thần dám nghĩ, dám làm và sẵn sàng đối mặt với thử thách vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



