NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ CHỐT Ở ĐIỆN BIÊN
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, bên cạnh những trận đánh tại các cứ điểm, công việc bảo đảm hậu cần và vận chuyển pháo cũng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng.
Tô Vĩnh Diện là một trong những người lính đã hy sinh trong quá trình làm nhiệm vụ ấy.
Ông sinh năm 1924 tại Nông Cống, Thanh Hóa.
Xuất thân từ một gia đình nông dân, Tô Vĩnh Diện tham gia quân đội và trở thành một chiến sĩ pháo binh.
Năm 1953–1954, ông cùng đơn vị hành quân lên Tây Bắc phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Đưa pháo vào chiến trường là công việc vô cùng khó khăn.
Đường núi hiểm trở.
Dốc cao.
Suối sâu.
Trong điều kiện chiến tranh, việc kéo pháo càng trở nên nguy hiểm.
Những khẩu pháo nặng phải được vận chuyển bằng sức người trên những con đường chưa hoàn thiện.
Mỗi mét đường là một lần thử thách.
Có những đoạn phải kéo pháo qua dốc cao.
Có những nơi chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả khẩu pháo có thể trượt xuống vực.
Trong quá trình kéo pháo, Tô Vĩnh Diện cùng đồng đội đã gặp tình huống nguy hiểm.
Một khẩu pháo bị mất đà và có nguy cơ lao xuống vực.
Tô Vĩnh Diện đã lấy thân mình chèn vào bánh pháo để ngăn khẩu pháo lại.
Ông bị thương nặng và hy sinh.
Hành động ấy trở thành biểu tượng của tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh của người lính.
Nhưng câu chuyện về Tô Vĩnh Diện cũng cho thấy một điều khác: để có một trận đánh, phía sau người lính trên chiến hào là cả một hệ thống hậu cần.
Pháo phải được đưa tới.
Đạn phải được vận chuyển.
Lương thực phải được bảo đảm.
Thương binh phải được đưa về.
Những con đường phải được mở.
Những công việc ấy thường ít được nhìn thấy.
Nhưng nếu thiếu chúng, chiến trường không thể hoạt động.
Tô Vĩnh Diện đã hy sinh khi làm một công việc tưởng như chỉ là vận chuyển pháo.
Nhưng chính công việc ấy góp phần tạo nên sức mạnh của chiến dịch.
Sau này, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên ông được đặt cho nhiều đường phố, trường học và đơn vị.
Ngày nay, khi nhìn những tuyến đường hiện đại ở Tây Bắc, ít ai hình dung rằng hơn 70 năm trước, những khẩu pháo lớn đã được kéo bằng sức người qua những con đường núi hiểm trở.
Đó là một phần của lịch sử.
Và Tô Vĩnh Diện là một trong những người đã để lại tuổi trẻ của mình trên con đường ấy.



