Người chiến sĩ giữ cửa biển Cửa Việt
Câu chuyện kể về một chiến sĩ hải quân đã hy sinh khi giữ trận địa ven biển tại Cửa Việt trong trận chiến đầu năm 1973.
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Hậu, sinh năm 1951, từng là chiến sĩ hải quân tham gia chiến đấu tại khu vực Cửa Việt, Quảng Trị năm 1973. Ông kể rằng sau Hiệp định Paris, khu vực Cửa Việt vẫn diễn ra nhiều trận giao tranh ác liệt vì đây là cửa biển quan trọng nối ra sông và đường tiếp tế. Theo lời ông Hậu, đơn vị của ông được bố trí tại một trận địa ven biển gần cửa sông để bảo vệ tàu thuyền và ngăn các đợt tiến công từ phía đối phương. Ông nhớ nhất trận đánh diễn ra vào ngày 30 tháng 1 năm 1973. Hôm đó, từ sáng sớm, pháo từ phía ngoài biển và trên bờ đã bắn dữ dội vào khu vực trận địa của đơn vị ông. Trong tổ chiến đấu của ông có một chiến sĩ tên Trần Văn Lợi, quê ở Nam Định, mới 22 tuổi. Lợi là người rất gan dạ, giỏi sử dụng súng máy phòng không và luôn nhận phần trực đêm thay cho đồng đội. Ông Hậu kể rằng đến gần trưa, nhiều xuồng và tàu nhỏ của đối phương bắt đầu áp sát khu vực cửa biển. Đơn vị của ông lập tức nổ súng để ngăn chúng tiến vào. Lợi được giao giữ khẩu súng máy đặt trên một ụ cát cao nhìn ra phía cửa biển. Từ vị trí ấy, anh có thể quan sát rõ hướng tiến vào của đối phương nhưng cũng là nơi rất dễ bị phát hiện. Ông Hậu kể rằng giữa tiếng sóng biển, tiếng pháo và tiếng súng dồn dập, Lợi vẫn bình tĩnh bắn từng loạt dài về phía các xuồng đang tiến vào. Nhờ vậy, nhiều chiếc phải quay đầu hoặc dừng lại giữa dòng nước. Khi trận đánh kéo dài, một quả pháo rơi rất gần vị trí khẩu súng của anh. Lợi bị thương ở chân nhưng vẫn cố ngồi lại phía sau khẩu súng để tiếp tục bắn. Nhờ có anh giữ vững hướng tiến công chính, đơn vị của ông đã có thêm thời gian để điều thêm lực lượng ra phía cửa biển. Đến đầu giờ chiều, một loạt đạn từ phía ngoài khơi bất ngờ bắn trúng ụ cát nơi anh đang chiến đấu. Khi đồng đội chạy tới, họ thấy Lợi đã hy sinh bên khẩu súng, phía trước vẫn là mặt biển đầy khói lửa. Nhiều năm sau, mỗi lần đứng bên cửa biển Cửa Việt, ông Nguyễn Văn Hậu vẫn nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ trẻ tuổi ngồi sau khẩu súng trên ụ cát giữa gió biển và bom đạn. Với ông, Lợi mãi mãi là người lính giữ cửa biển trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến.



