Người chiến sĩ giữ kho thuốc giữa chiến trường
Câu chuyện kể về một chiến sĩ đã hy sinh khi bảo vệ và di chuyển kho thuốc, đảm bảo nguồn cứu chữa cho thương binh không bị gián đoạn.
Bà Phạm Thị Lan, sinh năm 1950, từng làm nhiệm vụ y tá tại chiến trường Quảng Ngãi năm 1969. Bà cho biết trong điều kiện chiến tranh thiếu thốn, thuốc men là thứ vô cùng quý giá, nhiều khi phải tích góp từng chút để cứu chữa cho thương binh.
Bà nhớ nhất một lần kho thuốc của đơn vị bị lộ vị trí và có nguy cơ bị đánh phá.
Kho được đặt trong một khu rừng nhỏ, ngụy trang kỹ nhưng vẫn không tránh khỏi bị phát hiện sau một thời gian hoạt động.
Đơn vị nhanh chóng lên kế hoạch di chuyển toàn bộ số thuốc sang vị trí khác an toàn hơn.
Trong tổ có chiến sĩ Nguyễn Thị Hòa, khoảng 23 tuổi, là người trực tiếp quản lý kho thuốc.
Khi mọi người đang khẩn trương đóng gói và vận chuyển từng thùng thuốc, máy bay địch bất ngờ xuất hiện.
Tiếng bom nổ dồn dập, khói bụi bao trùm cả khu vực.
Một số người buộc phải tạm rút ra ngoài để tránh nguy hiểm.
Nhưng Hòa vẫn quay lại kho.
Bà Lan kể rằng Hòa nói: “Thuốc mà mất thì thương binh lấy gì chữa”.
Giữa khói lửa, cô cố gắng kéo từng thùng thuốc ra khỏi khu vực nguy hiểm, đồng thời che chắn những phần chưa kịp di chuyển.
Cô làm việc liên tục, không nghỉ, dù xung quanh vẫn còn nguy cơ bị đánh tiếp.
Nhờ sự cố gắng của cô, phần lớn số thuốc đã được chuyển đi an toàn.
Sau đợt đánh phá, khi đồng đội quay lại, họ thấy cô đã ngã xuống bên những thùng thuốc còn dang dở.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc đến những ngày làm quân y, bà Phạm Thị Lan vẫn nhớ đến người đồng đội đã giữ từng viên thuốc cho thương binh bằng chính sự hy sinh của mình.



