Người chiến sĩ giữ trạm quân y trong rừng sâu
Câu chuyện kể về một y tá đã hy sinh khi ở lại trạm quân y để chăm sóc thương binh trong lúc bị đánh phá.
Bà Lê Thị Hạnh, sinh năm 1951, từng làm nhiệm vụ y tá tại một trạm quân y trong rừng thuộc chiến trường Tây Nguyên năm 1971. Bà cho biết các trạm quân y thường được dựng tạm, điều kiện thiếu thốn nhưng luôn là nơi cứu chữa cho nhiều thương binh.
Bà nhớ nhất một lần khi trạm tiếp nhận nhiều thương binh sau một trận đánh lớn.
Trong đó có nhiều người bị thương nặng, không thể di chuyển.
Trong trạm có một y tá trẻ tên Nguyễn Thị Mai, khoảng 22 tuổi, luôn tận tụy và hết lòng với bệnh nhân.
Khi công việc đang bận rộn, máy bay địch bất ngờ xuất hiện và ném bom xuống khu vực.
Mọi người được lệnh sơ tán nhanh để đảm bảo an toàn.
Tuy nhiên, nhiều thương binh nặng không thể di chuyển kịp.
Trong tình huống đó, Mai đã quyết định ở lại.
Bà Hạnh kể rằng Mai bình tĩnh trấn an từng người, cố gắng che chắn và chăm sóc cho họ giữa lúc nguy hiểm.
Cô di chuyển liên tục giữa các cáng, kiểm tra vết thương, giúp họ giữ tinh thần ổn định.
Tiếng bom nổ dồn dập, khói bụi bao trùm cả khu vực, nhưng Mai vẫn không rời khỏi vị trí.
Nhờ sự có mặt của cô, nhiều thương binh giữ được bình tĩnh và được bảo vệ tốt hơn trong lúc hỗn loạn.
Sau đợt đánh phá, khi đồng đội quay lại, trạm quân y đã bị tàn phá nặng.
Trong đó, Mai đã ngã xuống bên những người mà cô đang chăm sóc.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc đến những ngày làm quân y, bà Lê Thị Hạnh vẫn nhớ đến người y tá trẻ đã dành trọn sự sống của mình cho những người khác.



