Người chiến sĩ kiên trung - Người lính của miền Tây Bắc năm ấy
Người chiến sĩ kiên trung - Người lính của miền Tây Bắc năm ấy
Có những người lính đi qua chiến tranh bằng những năm tháng rất dài, để rồi khi trở về, điều còn lại trong họ không phải là những lời kể về chiến công, mà là những ký ức về đồng đội, về những chặng đường đã đi qua và về một thời tuổi trẻ đã gửi lại cho đất nước.
Ông Hoàng Văn Tuất, sinh năm 1933, là người con của quê hương Hoằng Lộc thuộc thế hệ đã sớm tham gia quân ngũ trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian lao. Năm 1953, ông nhập ngũ tại Trung đoàn 148, thuộc lực lượng vũ trang Quân khu Tây Bắc.
Năm ấy, ông mới khoảng hai mươi tuổi. Tuổi trẻ của một người thanh niên thời bình có thể gắn với mái nhà, ruộng đồng và những dự định giản dị. Nhưng với thế hệ của ông Tuất, tuổi trẻ còn có một lời gọi lớn hơn – lời gọi của Tổ quốc.
Gia nhập Trung đoàn 148, lực lượng vũ trang Quân khu Tây Bắc, ông bước vào những năm tháng quân ngũ với vô vàn thử thách. Miền Tây Bắc khi ấy là vùng đất rộng lớn, địa hình hiểm trở, núi rừng trùng điệp. Người lính phải hành quân qua những cung đường khó khăn, sinh hoạt trong điều kiện thiếu thốn và luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ.
Nhưng có lẽ điều giữ người lính đi qua những tháng ngày ấy không chỉ là sức khỏe hay ý chí. Đó còn là tình cảm dành cho đồng đội.
Trong những năm tháng cùng sống và làm nhiệm vụ, những người lính trở nên gắn bó như anh em trong một gia đình. Cùng ăn, cùng ở, cùng hành quân, cùng chia sẻ những lúc khó khăn. Một người mệt, người khác động viên. Một người nhớ nhà, những người còn lại cùng chia sẻ. Chính những tình cảm giản dị ấy đã tạo nên sức mạnh để họ vượt qua những ngày tháng gian khổ.
Đối với ông Hoàng Văn Tuất, Trung đoàn 148 có lẽ vì thế không chỉ là một đơn vị quân đội. Đó còn là nơi lưu giữ một phần tuổi trẻ, nơi có những người đồng đội mà sau nhiều năm, mỗi khi nhớ lại, những kỷ niệm cũ vẫn có thể ùa về.
Rồi chiến tranh lùi xa. Người lính năm xưa trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống đời thường. Những năm tháng quân ngũ trở thành một phần của quá khứ, nhưng những gì đã trải qua thì không dễ mất đi. Bởi đó là quãng thời gian con người trưởng thành trong gian khó và hiểu sâu sắc hơn giá trị của cuộc sống bình yên.
Hôm nay, khi đất nước đã đổi thay, quê hương Hoằng Lộc cũng đang từng ngày phát triển, ông Hoàng Văn Tuất đã bước vào tuổi cao. Nhìn lại cuộc đời, những năm tháng trong quân ngũ có lẽ vẫn là một dấu mốc đặc biệt – quãng thời gian ông đã dành một phần tuổi trẻ của mình cho nhiệm vụ chung.
Câu chuyện của ông không cần những lời quá lớn lao. Bởi đôi khi, một cuộc đời bình dị của một người lính cũng đã là một trang lịch sử.
Những năm tháng chiến tranh rồi sẽ lùi xa theo thời gian, nhưng ký ức về một thế hệ đã từng sống, chiến đấu và cống hiến hết mình cho Tổ quốc sẽ không bao giờ mất đi.
Hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình của quê hương, những câu chuyện của các cựu chiến binh chính là những trang ký ức sống động nhất để thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân, mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của biết bao thế hệ.
Xin được trân trọng và biết ơn những người lính năm xưa – những con người đã đi qua thời hoa lửa để hôm nay quê hương được bình yên, để những thế hệ sau được lớn lên trong hòa bình và tiếp tục viết nên những câu chuyện đẹp cho quê hương, đất nước.



