Bài viết

Người chiến sĩ Kiên trung Phùng Chí Được – Người con của xóm Kỳ Thịnh, xã Tiên Đồng

Nghệ An07/07/2026Lê Văn Lâm (xã Tiên Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đã đi qua chiến tranh, trở về với cuộc sống đời thường mà chẳng bao giờ kể nhiều về những tháng năm bom đạn. Họ lặng lẽ sống, lặng lẽ cống hiến, để rồi mỗi khi nhắc đến quá khứ, đôi mắt lại ánh lên niềm tự hào xen lẫn những nỗi niềm không thể gọi thành tên. Ông Phùng Chí Được, người con của xóm Kỳ Thịnh, xã Tiên Đồng, là một người như thế.

Sinh ra trên mảnh đất miền núi còn nhiều gian khó, tuổi thơ của ông gắn với những ngày theo cha mẹ lên nương, xuống ruộng. Những năm tháng ấy cũng là lúc đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Tin chiến sự từ miền Nam liên tiếp vọng về, biết bao thanh niên trong làng lần lượt khoác ba lô lên đường bảo vệ Tổ quốc. Mang trong mình lòng yêu nước và khát vọng thống nhất non sông, ông Phùng Chí Được đã tình nguyện nhập ngũ, trở thành người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam, lên đường vào chiến trường miền Nam.

Ngày chia tay quê hương, hành trang của người lính chỉ là chiếc ba lô bạc màu, vài bộ quần áo, cuốn sổ tay nhỏ và lời dặn dò của mẹ: "Dù gian khổ đến đâu cũng phải sống, phải chiến đấu cho đất nước được hòa bình rồi trở về." Câu nói ấy đã trở thành động lực để ông vượt qua những tháng ngày khốc liệt nhất của cuộc đời.

Hành quân vào Nam là cả một chặng đường dài đầy gian nan. Những đoàn quân nối nhau băng qua dãy Trường Sơn hùng vĩ, vượt núi cao, suối sâu, đối mặt với bom rơi, đạn nổ và bệnh tật. Có những ngày, cả đơn vị chỉ ăn vội nắm cơm với muối vừng rồi tiếp tục hành quân suốt hàng chục cây số. Đêm đến, giữa đại ngàn, tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Mỗi bước chân đều phải thật cẩn trọng bởi bất cứ lúc nào cũng có thể gặp phục kích hoặc bom tọa độ.

Vào đến chiến trường miền Nam, ông cùng đồng đội trực tiếp tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Khói súng, tiếng pháo, những cuộc hành quân xuyên rừng và những đêm phục kích đã trở thành ký ức không thể nào quên. Có những trận đánh kéo dài nhiều ngày đêm, đất đá bị cày xới bởi bom đạn. Người lính phải bám trụ trong công sự, vừa chiến đấu vừa động viên nhau giữ vững ý chí. Không ít đồng đội đã ngã xuống ngay bên cạnh, khi tuổi đời còn rất trẻ.

Điều khiến ông nhớ nhất không chỉ là sự ác liệt của chiến trường mà còn là tình đồng chí, đồng đội. Trong gian khổ, mọi người luôn nhường nhau từng ngụm nước, từng nắm gạo, chia nhau chiếc tăng che mưa và cùng động viên nhau vượt qua những thời khắc sinh tử. Mỗi lần hành quân qua vùng giải phóng, bà con miền Nam dù còn rất thiếu thốn vẫn dành cho bộ đội những củ khoai, bắp ngô hay bát nước mát. Chính tình cảm quân dân ấy đã tiếp thêm sức mạnh để những người lính kiên cường bám trụ nơi chiến trường.

Chiến tranh kết thúc trong niềm vui vỡ òa của cả dân tộc. Ngày đất nước thống nhất, người chiến sĩ Phùng Chí Được cũng hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương. Trở lại xóm Kỳ Thịnh, ông bắt đầu cuộc sống mới với hai bàn tay trắng nhưng mang theo ý chí của người lính Cụ Hồ. Ông tích cực lao động sản xuất, xây dựng gia đình, tham gia các phong trào của địa phương và luôn là tấm gương mẫu mực cho con cháu noi theo.

Đối với ông, chiến tranh đã lùi xa nhưng những ký ức về đồng đội mãi còn nguyên vẹn. Mỗi dịp tháng Bảy hay ngày kỷ niệm chiến thắng, ông lại lặng lẽ thắp nén hương tưởng nhớ những người đã nằm lại nơi chiến trường miền Nam. Ông thường căn dặn thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước, vì vậy phải biết trân trọng độc lập, ra sức học tập, lao động và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Giờ đây, trên mảnh đất Tiên Đồng đang từng ngày đổi mới, người cựu chiến binh Phùng Chí Được vẫn giữ phong thái điềm đạm, giản dị của người lính năm xưa. Dù mái tóc đã bạc, đôi chân không còn nhanh nhẹn, nhưng trong ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào về một thời tuổi trẻ hiến dâng cho Tổ quốc.

Đoàn xã thăm tặng quà người chiến sỹ nhân dịp ngày 27/7

Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức của riêng một người lính, mà còn là biểu tượng của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng gác lại tuổi xuân, lên đường chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc. Những năm tháng "thời hoa lửa" ấy sẽ mãi là bản anh hùng ca bất diệt, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau luôn biết ơn những người đã hy sinh, cống hiến để đất nước có được hòa bình, thống nhất và phát triển như hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chiến sĩ Kiên trung Phùng Chí Được – Người con của xóm Kỳ Thịnh, xã Tiên Đồng | Câu chuyện thời hoa lửa