NGƯỜI CHIẾN SĨ KINH BẮC VÀ LỜI THỀ TRÊN ĐẤT MẸ
Trong những ngày tháng 5 rực nắng của năm 1970, khi tiếng súng kháng chiến vang dội khắp các triền núi miền Trung, chiến sĩ Nguyễn Văn Chí đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi 25. Chàng trai quê hương Bắc Giang đã dâng hiến trọn vẹn tuổi trẻ của mình trên đất mẹ Bình Định, để lại một tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của người lính Sư đoàn 3 Sao Vàng anh hùng.
Năm 1970, chiến trường miền Trung trở thành nơi thử thách bản lĩnh tột cùng của những người lính giải phóng. Địch điên cuồng thực hiện các cuộc càn quét nhằm chia cắt các tuyến tiếp tế và nhổ tận gốc các căn cứ của ta. Giữa những ngày đêm đối mặt với hỏa lực áp đảo, chiến sĩ Nguyễn Văn Chí cùng đơn vị luôn giữ vững tinh thần "nhằm thẳng quân thù mà bắn".
Ngày 21/05/1970, một trận đánh khốc liệt đã nổ ra tại khu vực trọng điểm mà đơn vị anh đang trấn giữ. Quân địch huy động pháo bầy từ các căn cứ lân cận kết hợp với máy bay ném bom oanh tạc dữ dội hòng san phẳng các công sự. Tiếng nổ rung chuyển cả núi rừng, khói thuốc súng đặc quánh che lấp cả ánh nắng mặt trời. Dưới làn mưa bom bão đạn, Nguyễn Văn Chí cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ trận địa, tay súng không rời chiến hào.
Trong khoảnh khắc sinh tử, khi bộ binh địch cậy có hỏa lực yểm trợ đang rập rình tràn lên chiếm chốt, Nguyễn Văn Chí đã dũng cảm xông lên phía trước. Anh dùng súng tiểu liên bắn găm vào đội hình giặc, thu hút hỏa lực về phía mình để tạo khoảng trống cho đồng đội kịp thời củng cố lại đội hình phản công. Sự quả cảm của anh đã bẻ gãy đà tiến quân của quân thù, nhưng một loạt đạn pháo nghiệt ngã đã dội trúng vị trí anh đang chiến đấu. Nguyễn Văn Chí anh dũng hy sinh ngay trên mảnh đất đang hừng hực khí thế tiến công.
Anh ngã xuống ở tuổi 25 — độ tuổi đẹp nhất với bao ước vọng về một ngày đất nước thanh bình. Người con của quê hương Bắc Giang đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ miền Trung, máu của anh hòa vào dòng chảy của lịch sử, tiếp thêm sức mạnh cho những người ở lại vững tin vào ngày toàn thắng.



