NGƯỜI CHIẾN SĨ LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, cứ điểm Him Lam là một trong những trận đánh mở màn.
Đêm 13/3/1954, quân ta bắt đầu tiến công.
Trong những người lính tham gia trận đánh ấy có Phan Đình Giót, chiến sĩ thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141.
Anh sinh năm 1922 tại Hà Tĩnh, trong một gia đình nông dân nghèo.
Cuộc đời trước khi nhập ngũ của Phan Đình Giót gắn với ruộng đồng và những năm tháng thiếu thốn.
Khi đất nước bước vào kháng chiến, anh gia nhập quân đội.
Đến Điện Biên Phủ, người lính ấy cùng đồng đội đối mặt với hệ thống cứ điểm kiên cố.
Him Lam có nhiều ụ súng, chiến hào và công sự.
Muốn tiến lên, bộ đội phải vượt qua hỏa lực dày đặc.
Trận đánh diễn ra quyết liệt.
Các chiến sĩ lần lượt tiến lên.
Phan Đình Giót nhiều lần tham gia phá hàng rào và đánh vào vị trí phòng ngự của đối phương.
Trong lúc xung phong, anh bị thương.
Nhưng anh vẫn tiếp tục chiến đấu.
Hỏa lực từ một lỗ châu mai đang gây khó khăn cho hướng tiến công của đơn vị.
Nếu vị trí ấy không bị khống chế, bộ đội sẽ khó tiến lên.
Trong tình thế đặc biệt khẩn cấp, Phan Đình Giót đã dùng thân mình lấp lỗ châu mai.
Hành động ấy tạo điều kiện để đồng đội tiếp tục xung phong.
Anh hy sinh.
Phan Đình Giót được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện về anh được kể qua nhiều thế hệ.
Nhưng có lẽ điều đáng suy ngẫm nhất là tuổi đời của những người lính Điện Biên.
Họ phần lớn còn rất trẻ.
Có người mới ngoài hai mươi.
Có người vừa rời quê nhà chưa lâu.
Họ đi chiến đấu với một hành trang giản dị: vài bộ quần áo, một ít đồ dùng cá nhân và nỗi nhớ gia đình.
Không ai biết mình sẽ trở về hay không.
Những người như Phan Đình Giót đã không trở về.
Sau chiến tranh, Him Lam trở thành địa danh lịch sử.
Những chiến hào xưa được giữ lại để các thế hệ sau đến tham quan.
Có thể người trẻ hôm nay nhìn một lỗ châu mai và chỉ thấy đó là một công sự cũ.
Nhưng với người từng trải qua trận đánh, đó là nơi có những người lính đã nằm xuống.
Phan Đình Giót là một trong số họ.
Câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng lịch sử không chỉ nằm trong sách giáo khoa.
Lịch sử còn nằm trong đất.
Trong những ngọn đồi.
Trong những di tích.
Và trong ký ức của những người từng chứng kiến.
Mỗi lần kể lại câu chuyện về Phan Đình Giót, chúng ta không chỉ nhắc một chiến công.
Chúng ta nhắc về giá trị của hòa bình và về trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với những người đã hy sinh.



