NGƯỜI CHIẾN SĨ LIÊN LẠC BẤT KHUẤT VÀ NGỌN LỬA TIẾP NỐI TRĂM NĂM-HV
NGƯỜI CHIẾN SĨ LIÊN LẠC BẤT KHUẤT VÀ NGỌN LỬA TIẾP NỐI TRĂM NĂM Cụ Nguyễn Văn Thanh, tên thật là Nguyễn Văn Loan sinh ngày 15/2/1932 Bình Trinh Đông, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An. Nay là xã Tân trụ, tỉnh Tây Ninh.
NGƯỜI CHIẾN SĨ LIÊN LẠC BẤT KHUẤT VÀ NGỌN LỬA TIẾP NỐI TRĂM NĂM
Cụ Nguyễn Văn Thanh, tên thật là Nguyễn Văn Loan sinh ngày 15/2/1932 Bình Trinh Đông, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An. Nay là xã Tân trụ, tỉnh Tây Ninh.
Trong ký ức của những người dân vùng đất Long An và Tây Ninh, cái tên Nguyễn Văn Thanh (tên thật là Nguyễn Văn Loan) không chỉ đơn thuần là tên của một người lính già, mà đó là hiện thân của một huyền thoại bước ra từ khói lửa. Cụ sinh ngày 15/02/1932 tại xã Bình Trinh Đông, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An. Ngay từ khi còn là một đứa trẻ mới lọt lòng, cụ đã phải nếm trải sự nghiệt ngã của số phận khi người mẹ kính yêu qua đời, để lại một khoảng trống không gì bù đắp nổi. Lớn lên trong cảnh gà trống nuôi con, cái nghèo bủa vây, cậu bé Loan đã sớm phải từ bỏ những năm tháng thơ ngây để dấn thân vào cuộc mưu sinh nhọc nhằn. Hình ảnh một đứa trẻ vừa bước sang tuổi nhi đồng đã phải đi chăn vịt thuê, làm mướn trên những cánh đồng sình lầy, lặn lội dưới mưa nắng để có tiền phụ cha nuôi em trai, đã hun đúc nên một ý chí sắt đá. Năm 12 tuổi, vì hoàn cảnh quá bần hàn, cụ chính thức nghỉ học hoàn toàn để đi làm mướn chuyên nghiệp, ai thuê gì làm nấy, từ gác đêm, gánh nước đến chăn trâu cho địa chủ.
Chính trong sự áp bức và bóc lột của xã hội thực dân phong kiến, cụ Loan đã sớm nhận thức được nỗi nhục của kiếp người nô lệ. Năm 1944, khi mới 12 tuổi, lòng dũng cảm của cụ đã được bộc lộ qua một hành động phi thường. Trong lúc đang chăn trâu bên bờ sông, phát hiện quân địch dùng xuồng chở quân đi lùng sục, cụ đã mưu trí lặn xuống sông, làm chìm ghe của bộ đội để tạo cớ cho các anh du kích thoát thân, đồng thời nhanh tay cất giấu các bao đạn của ta vào bụi rậm an toàn. Khi bị địch bắt kề súng vào đầu tra hỏi, cậu bé Loan vẫn giữ thái độ bình tĩnh lạ lùng, chỉ trả lời duy nhất hai chữ "không biết", khiến kẻ thù phải bất lực thả người. Người cha yêu nước khi ấy đã gieo vào tâm trí cụ một khát vọng đổi đời gắn liền với vận mệnh dân tộc: "Đời cha con mình khổ vì làm thuê làm mướn, chỉ có đi theo bộ đội, làm cách mạng mới mong có độc lập và thoát cảnh trâu ngựa".
Tháng 4 năm 1949, mang theo lời dặn của cha, cụ Loan chính thức nhập ngũ tại trạm Bình Đức. Tại đây, cụ đã có cuộc gặp gỡ định mệnh với người em trai ruột cũng đang tham gia kháng chiến. Từ đó, cụ lấy bí danh là Nguyễn Văn Thanh, bắt đầu sự nghiệp là một chiến sĩ liên lạc mưu trí tại Huyện đội Thủ Thừa. Năm 1951, cụ Thanh đã lập chiến công thầm lặng khi dẫn các đoàn cán bộ băng qua lộ Đông Dương – tuyến đường tử thần luôn dày đặc bóng giặc và hỏa lực – một cách an toàn tuyệt đối nhờ vào sự am hiểu địa hình từ thuở đi làm thuê. Năm 1952, cụ sa vào tay giặc và bị giam cầm 15 ngày đêm. Đây là giai đoạn thử thách lòng trung thành nghiệt ngã nhất. Dù tên đồn trưởng là người bà con, dùng đủ mọi chiêu bài từ tra tấn tàn khốc đến dụ dỗ bằng tình thân và tiền bạc, cụ vẫn giữ vững khí tiết người cộng sản, nhất định không khai báo cơ sở cách mạng. Sau khi được bảo lãnh ra ngoài với điều kiện không hoạt động cách mạng, cụ đã bí mật "vượt rào" để trở lại đơn vị ngay khi có cơ hội đầu tiên, tiếp tục tham gia trận Giồng Ông Bạn năm 1956.
Năm 1964, một tai nạn trong lúc thử nghiệm vũ khí cải tiến đã khiến cụ bị thương nặng và hỏng vĩnh viễn một mắt. Thế nhưng, thương tật ấy không làm cụ chùn bước. Đỉnh cao là trận đánh năm 1970 tại vùng đất Đức Huệ, với cương vị người chỉ huy, dù chỉ nhìn bằng một con mắt còn lại, cụ Thanh đã mưu trí dàn trận, trực tiếp chỉ huy đơn vị đánh tan một tiểu đoàn biệt kích tinh nhuệ của địch, bảo vệ vững chắc căn cứ địa. Với những hy sinh to lớn suốt hai cuộc kháng chiến, cụ đã được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, hạng Ba và Huân chương Chiến sĩ vẻ vang các hạng Nhất, Nhì, Ba. Hiện nay, ở tuổi 94, cư ngụ tại khu phố 8, phường Long An, tỉnh Tây Ninh, cụ là một Đảng viên lão thành mẫu mực với 65 năm tuổi Đảng (nhận năm 2023). Niềm hạnh phúc vô biên của cụ lúc này là thấy người cháu ngoại trai đã viết đơn tình nguyện phục vụ quân đội lâu dài, tiếp nối ngọn lửa yêu nước và lý tưởng mà cụ đã dành cả cuộc đời để gìn giữ và truyền lại.
Càng suy ngẫm về cuộc đời của cụ Nguyễn Văn Thanh, tôi càng cảm thấy bàng hoàng trước sức mạnh của niềm tin và lý tưởng cách mạng. Điều khiến tôi xúc động sâu sắc nhất chính là hành trình từ một cậu bé chăn vịt mồ côi mẹ đến một vị chỉ huy mưu trí đánh bại tiểu đoàn biệt kích sừng sỏ. Cụ Thanh đã chứng minh cho thế hệ trẻ chúng tôi thấy rằng, cái nghèo có thể tước đi của con người ta học vấn nhưng không thể tước đi nhân cách và lòng dũng cảm. Tôi thực sự nể phục sự im lặng sắt đá của cụ trong nhà tù năm 1952; đó là sự lựa chọn giữa sự sống cá nhân và vận mệnh của đồng đội, và cụ đã chọn cái chết để giữ vững lòng trung thành. Hình ảnh người chỉ huy mất một mắt nhưng vẫn dàn trận đánh thắng biệt kích năm 1970 là một biểu tượng tuyệt đẹp cho ý chí "tàn nhưng không phế". Ở tuổi 94, cụ vẫn minh mẫn sinh hoạt Đảng tại Tây Ninh, đó không chỉ là sự bền bỉ về thể xác mà là sự kiên định về tâm hồn. Việc cụ truyền được lý tưởng cho cháu ngoại trai đến mức anh tự nguyện nối nghiệp quân ngũ là minh chứng rõ nhất cho sự thành công của một đời người lính: không chỉ chiến đấu giải phóng đất nước mà còn đào tạo nên những thế hệ kế cận xứng đáng. Cụ Thanh chính là pho sử sống, là ngọn hải đăng soi sáng truyền thống yêu nước của gia đình và dân tộc Việt Nam. Mỗi trang đời của cụ là một bài học đạo đức quý giá mà bất cứ ai trong chúng ta cũng cần phải nghiêng mình kính cẩn học tập.



