Người chiến sĩ – Một đời son sắt với Đảng, với Nhân dân
Có những con người đi qua chiến tranh bằng những năm tháng tuổi xuân đẹp nhất của mình, để rồi khi trở về, họ lặng lẽ sống giữa đời thường, mang theo những ký ức mà chỉ cần một tiếng gọi, một kỷ vật hay một lá cờ cũ cũng có thể làm sống dậy cả một thời hoa lửa.
Ông Nguyễn Xuân Khới, sinh năm 1931, là một trong những người như thế.
Tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Ở ông, người ta có thể hình dung một thế hệ cán bộ, chiến sĩ đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho nhiệm vụ cách mạng, không quản gian khổ, hiểm nguy, luôn đặt nhiệm vụ của Đảng, của Tổ quốc và Nhân dân lên trên lợi ích riêng.
Những tháng ngày trên mặt trận Điện Biên Phủ
Từ tháng 10 năm 1953 đến tháng 6 năm 1954, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, ông Nguyễn Xuân Khới được giao nhiệm vụ Bí thư Chi bộ, Chính trị viên Đoàn dân công hỏa tuyến phục vụ Mặt trận Điện Biên Phủ.
Đó là những ngày tháng mà mỗi con đường lên Tây Bắc đều in dấu chân của những đoàn dân công. Hàng vạn con người từ hậu phương vượt núi, băng rừng, mang theo lương thực, đạn dược và những vật dụng thiết yếu ra tiền tuyến. Không trực tiếp cầm súng chiến đấu ở chiến hào, nhưng những người dân công hỏa tuyến chính là một phần không thể thiếu của chiến trường.
Trong hoàn cảnh ấy, người chính trị viên không chỉ làm nhiệm vụ tổ chức, động viên mà còn phải cùng anh em vượt qua những chặng đường gian nan, giữ vững tinh thần và ý chí hoàn thành nhiệm vụ.
Đoàn dân công do ông Nguyễn Xuân Khới phụ trách là đơn vị dẫn đầu 20 đoàn dân công, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Thành tích ấy là kết quả của tinh thần tổ chức, kỷ luật, đoàn kết và ý chí vượt qua mọi khó khăn của những người con từ hậu phương hướng về Điện Biên Phủ.
Phần thưởng dành cho đơn vị là Cờ Quyết thắng của Bác Hồ và hai Huân chương – những phần thưởng cao quý ghi nhận sự đóng góp của đoàn dân công trong những ngày tháng lịch sử của chiến dịch Điện Biên Phủ.
Đằng sau những phần thưởng ấy là biết bao bước chân đã đi qua núi rừng, biết bao đêm không ngủ, những gánh hàng nặng trên vai và ý chí sắt đá: tất cả vì tiền tuyến, tất cả cho ngày toàn thắng.
Một đời người có thể đi qua, nhưng những giá trị mà một người chiến sĩ để lại thì còn mãi. Đó là lòng son sắt với Đảng, nghĩa tình với Nhân dân, tình đồng chí, đồng đội và một niềm tin không bao giờ lay chuyển vào quê hương, đất nước.
Đó chính là vẻ đẹp của một thời hoa lửa – một thời mà những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường.



