Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người chiến sĩ một mắt khiến Sài Gòn thời chiến chấn động

Người chiến sĩ một mắt khiến Sài Gòn thời chiến chấn động

Quảng Ngãi16/08/2026xã Lạc Phượng (Xã Lạc Phượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ặp ông Võ Văn Em, tôi không khỏi bất ngờ vì sự giản dị của ông - một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, một cựu tử tù, người từng nằm trong danh sách "phải bắn" của chính quyền Việt Nam Cộng hòa và đã trải qua 8 năm 4 tháng 24 ngày trong án tử hình từ Chí Hòa đến Côn Đảo.

Ông kể về quá khứ với giọng trầm, đều và chậm rãi. Tôi càng nghe, càng cảm nhận một sức sống kỳ lạ không gì có thể bẻ gãy.

Tuổi thơ của ông Võ Văn Em trong tiếng súng và vùng đất của ý chí

"Tôi sinh ra ở Củ Chi, lớn lên trong vùng giải phóng", ông bắt đầu câu chuyện, ánh mắt như nhìn xuyên qua năm tháng. "Hồi tôi 7 - 8 tuổi, giặc nó bắn giết, đốt nhà, cướp của… nhiều người trong xóm tôi bị giết lắm. Mấy anh tôi đi kháng chiến, gia đình thì nuôi cán bộ. Lớn lên trong vùng như vậy, làm sao không theo cách mạng được".

Ông kể bằng giọng nhẹ nhàng, nhưng mỗi câu lại là một ký ức. Nhà ông nằm trong ấp Mũi Lớn - một vùng "đảo" giữa cánh đồng, nơi địa đạo luồn dưới tre gai, nơi những cuộc họp bí mật của cán bộ thành ủy diễn ra ngay trong khu vườn nhà ông từ khi ông mới 11, 12 tuổi. "Tôi bị hư một mắt từ nhỏ, nhưng chính nhờ một mắt mà địch ít để ý tới tôi", ông cười nhẹ, nhưng giọng thì trĩu xuống: "Tật nguyền vậy chứ tôi mê đọc sách lắm. Sách của cụ Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh… đọc rồi thấy thương nước mình, thương dân mình".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chiến sĩ một mắt khiến Sài Gòn thời chiến chấn động | Câu chuyện thời hoa lửa