Cựu chiến binh

Người chiến sĩ năm xưa

Người chiến sĩ năm xưa

Thái Nguyên06/03/2026Đồng Quỳnh Anh (Trường Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồng Quỳnh Anh

Trong ký ức của những người trẻ chúng em, chiến tranh thường hiện lên qua những trang sách giáo khoa hay những thước phim tư liệu nhuốm màu thời gian. Nhưng với em, “thời hoa lửa” ấy lại gần gũi và sống động vô cùng qua những câu chuyện kể của ông – người chiến sĩ năm xưa, và cũng là người ông kính yêu của em hôm nay.

​Năm tháng đi qua, mái tóc ông nay đã bạc trắng như sương, nhưng mỗi khi nhắc về những ngày tháng gian khổ mà hào hùng, ánh mắt ông lại sáng rực lên một miền ký ức xa xăm. Ông kể về những đêm hành quân dưới tán rừng già, nơi tiếng bom đạn át cả tiếng chim rừng, nơi những chàng trai mười tám, đôi mươi gác lại bút nghiên để lên đường với một hành trang duy nhất là lòng yêu nước nồng nàn. Ông bảo: “Ngày ấy, cái chết nhẹ tựa lông hồng, chỉ có tình đồng chí là nặng sâu, là điểm tựa để cùng nhau bước qua lằn ranh sinh tử.”

​Có những chi tiết nhỏ trong lời kể của ông cứ ám ảnh mãi trong tâm trí em. Đó là bát cơm sẻ nửa giữa cơn mưa rừng tầm tã, là những lá thư tay viết vội dưới ánh đèn dầu hỏa, gửi gắm bao nỗi nhớ niềm thương về hậu phương. “Thời hoa lửa” của ông không chỉ có khói lửa, đạn bom mà còn có cả sắc hoa rừng nở rộ giữa chiến hào, có những nụ cười lạc quan bất chấp gian nguy. Những vết sẹo trên cơ thể ông, những cơn đau nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời, chính là những “tấm huy chương” vô hình ghi dấu một thời thanh xuân rực rỡ và đầy hy sinh.

​Lắng nghe lời kể chậm rãi của ông, em chợt nhận ra rằng hòa bình mà thế hệ chúng em đang tận hưởng hôm nay được dệt nên từ những năm tháng thanh xuân của cha ông. Những câu chuyện của ông như một sợi dây vô hình kết nối quá khứ với hiện tại, nhắc nhở em về trách nhiệm của một sinh viên dưới mái trường thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn