NGƯỜI CHIẾN SĨ NĂM XƯA VÀ NGỌN LỬA GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Mỗi khi cơn gió sông vịn vào những rặng tre già ở xóm 5 (xã Xuân Hưng, tỉnh Ninh Bình – nơi mà những người con đất này vẫn quen gọi bằng cái tên thân thương từ thuở trước: Xóm 5 xã Xuân Vinh – Xuân Trường – Nam Định), ông Vũ Anh Lơ lại lặng lẽ nhìn ra khoảng sân chan hòa nắng. Ở tuổi 92, mái đầu đã bạc trắng như sương, đôi mắt đã hằn sâu dấu vết của thời gian, nhưng ký ức về một “thời hoa lửa” thì chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí người chiến sĩ sinh năm 1934 ấy. Đối với ông, những năm tháng thanh xuân đi qua mưa bom bão đạn không chỉ là kỷ niệm, mà là một phần xương máu, là lý tưởng sống trọn một cuộc đời.
Ký ức thời hoa lửa
Sinh ra và lớn lên trong những ngày gian khó của đất nước, chàng thanh niên Vũ Anh Lơ của xóm 5 năm ấy lên đường tòng quân khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo tình yêu quê hương và một ý chí sắt đá: Tổ quốc cần, miền Nam gọi, là lên đường.
Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến, ông cùng đồng đội đã đi qua biết bao chiến trường, nếm trải mọi gian khổ của cuộc đời người lính. Đó là những đêm dài hành quân xẻ dọc Trường Sơn, chân giẫm trên đá tai mèo, lưng áo đẫm sương đêm và mồ hôi. Đó là những ngày ăn cơm vắt, uống nước suối, đối mặt với những trận mưa bom bão đạn tàn khốc của kẻ thù. Trong lằn ranh sinh tử mỏng manh, nơi mà đồng đội vừa mới cười nói đó thôi đã mãi mãi nằm lại với đất mẹ, ông Vũ Anh Lơ vẫn kiên cường chiến đấu. Ông sống và chiến đấu không phải vì danh vọng, mà vì một khát vọng duy nhất: độc lập, tự do cho dân tộc, cho màu xanh bình yên trên mảnh đất quê hương.
Chiến tranh lùi xa, những vết thương trên da thịt có thể đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, nhưng tinh thần “thép” của người lính cụ Hồ thì vẫn vẹn nguyên như ngày đầu xuất kích.
Người Đảng viên sắt son và là tấm gương sáng gia đình
Trở về với đời thường, rời xa cây súng, ông Vũ Anh Lơ lại tiếp tục bước vào một cuộc chiến mới – cuộc chiến dựng xây quê hương và gìn giữ nếp nhà.Với tư cách là một Đảng viên lão thành, nhiều năm tuổi Đảng, ông luôn là tấm gương sáng tại địa phương. Dù ở độ tuổi "xưa nay hiếm", ông vẫn vẹn nguyên tính kỷ luật, sự gương mẫu và lối sống giản dị. Những cuộc họp chi bộ xóm 5, những phong trào xây dựng nông thôn mới, ông luôn là người đau đáu, đóng góp những ý kiến tâm huyết. Tấm huy hiệu 60 năm tuổi
Đảng trên ngực áo ông không chỉ là phần thưởng cao quý, mà là chứng nhân cho một lòng son sắt, trọn đời đi theo lý tưởng của Đảng và Bác Hồ.
Nhưng có lẽ, điều khiến người dân xóm 5 kính trọng ông nhất chính là chiếc “bóng mát” mà ông tỏa xuống gia đình mình. Trong vai trò người chồng, ông là điểm tựa thủy chung, cùng người bạn đời đi qua những tháng ngày gian khó nhất cho đến lúc bạc đầu. Trong vai trò người cha, người ông, ông chưa bao giờ dùng roi vọt để dạy dỗ, mà giáo dục con cháu bằng chính cuộc đời mực thước của mình. Ông dạy các con về lòng trung thực, dạy các cháu về niềm tự hào quê hương và lòng biết ơn đối với những người đi trước.
Hôm nay, xóm 5 Xuân Vinh xưa – nay là xóm 5 Xuân Hưng đổi mới, đường làng đã trải bê tông phẳng lặng, tiếng cười trẻ thơ rộn rã mỗi sớm mai. Ngồi bên hiên nhà, ông Vũ Anh Lơ mỉm cười thanh thản. Cuộc đời ông chính là một khúc tráng ca bình dị mà cao cả: một thời hoa lửa oanh liệt để đổi lấy một thời bình an, viên mãn bên con cháu. Ông chính là pho sử sống, là niềm tự hào và là ngọn lửa sưởi ấm, dẫn đường cho các thế hệ tiếp theo của gia đình và quê hương Ninh Bình yêu dấu.



