Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người Chiến Sĩ Ném Băng Rầm Và Trận Chiến Tay Đôi Với Xe Tăng Pháp

Thời hoa lửa của dân tộc Việt Nam không chỉ ghi dấu bởi những chiến dịch lớn mà còn bởi những con người bình dị đã vươn lên thành anh hùng. Cù Chính Lan, người con của quê hương Nghệ An, nhập ngũ khi còn rất trẻ và trở thành biểu tượng cho sự gan hăm, chí khí của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Trong Chiến dịch Hòa Bình (1951 - 1952), tại đường số 6 gian khổ, quân ta phải đối mặt với hỏa lực áp đảo của xe tăng và thiết giáp địch. Giữa làn đạn đỏ rực, Cù Chính Lan đã có hành động dũng cảm phi thường: một mình bám đuổi, nhảy lên xe tăng Pháp, dùng lựu đạn tiêu diệt xe thiết giáp địch để mở đường cho đồng đội tiến lên. Không lâu sau đó, trong trận đánh đồi Giang Mỗ, dù bị thương rất nặng, ông vẫn kiên cường giữ vững vị trí chỉ huy cho đến hơi thở cuối cùng. Câu chuyện về Cù Chính Lan là bản hùng ca về tuổi trẻ, lý tưởng sống quên mình và tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Nghệ An26/08/2026Đoàn Quang Huy (Xã Nghi Xuân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Chiến Sĩ Ném Băng Rầm Và Trận Chiến Tay Đôi Với Xe Tăng Pháp

Tuổi trẻ nhen nhóm lý tưởng: Sinh ra tại làng Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An trong một gia đình nông dân nghèo, Cù Chính Lan sớm chứng kiến cảnh đất nước bị xâm lược. Năm 1950, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông xung phong nhập ngũ, mang theo tinh thần hăng hái và trái tim quả cảm của thế hệ thanh niên thời bấy giờ.

Trận đánh Giang Mỗ lần 1 - Huyền thoại diệt xe tăng (13/12/1951): Trong trận phục kích của Đại đội 225 trên Đường số 6 (khu vực Giang Mỗ, Hòa Bình), quân Pháp có xe tăng càn quét dữ dội, xả đạn chia cắt đội hình ta. Trước tình thế nguy cấp, Cù Chính Lan không ngần ngại vọt lên khỏi gạt nước, đuổi theo chiếc xe tăng B26 đang đi đầu. Ông nhảy lên xích xe, dùng lựu đạn ném vào buồng lái nhưng xe vẫn tiếp tục chạy. Không bỏ cuộc, ông tiếp tục bám theo, lấy chiếc chăn bông mang theo dắt vào khe hở rồi ném tiếp quả lựu đạn thứ hai, tiêu diệt hoàn toàn chiếc xe tăng Pháp. Hành động này đã xé tan sự sợ hãi xe tăng của bộ đội ta thời bấy giờ.

Trận đánh Giang Mỗ lần 2 - Sự hy sinh anh dũng (29/12/1951): Chỉ nửa tháng sau, đơn vị ông tiếp tục đánh trả đợt càn của địch. Dù đang bị sốt rét hành hạ và bị thương ở chân, Cù Chính Lan vẫn xung phong ra trận. Trong lúc ác liệt nhất, ông bị trúng đạn pháo gãy cả hai chân và một tay. Mặc cho cơn đau xé thịt, ông từ chối để đồng đội cõng về tuyến sau, tiếp tục nằm lại trên đỉnh đồi dùng loa chỉ huy và cổ vũ đồng đội chiến đấu cho đến khi trút hơi thở cuối cùng. Khi hy sinh, ông mới tròn 22 tuổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn