Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI CHIẾN SĨ NHỎ TUỔI DƯỚI RỪNG CAO SU CẦU SẮT

Câu chuyện về Rậm là minh chứng cho tinh thần "Tuổi nhỏ chí lớn". Giữa những năm tháng "thời hoa lửa", những đứa con của công nhân cao su Cầu Sắt như em đã góp phần viết nên trang sử vẻ vang cho mảnh đất Gò Dầu trung dũng, kiên cường.

Tây Ninh05/05/2026Liên đội trường TH Nguyễn Khuyến (Xã Hảo Đước)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong một gia đình công nhân cạo mủ cao su nghèo tại vùng Cầu Sắt, Trà Võ (xã Thạnh Đức, huyện Gò Dầu), ngay từ nhỏ, cuộc sống của Rậm đã gắn liền với những thân cây cao su và sự lam lũ. Sáng tinh mơ, khi sương còn phủ trắng rừng, đôi chân nhỏ bé của em đã thoăn thoắt theo các chị đi gỡ mủ chén, xách thùng hay giúp đỡ những việc vặt cho cô bác trong sở.

Những năm 1963 – 1965, chiến tranh tràn đến xóm nhỏ. Những trận pháo kích của địch cày xới xóm làng, đốt cháy mái nhà và cướp đi sinh mạng của bao người dân lành. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, dù còn nhỏ tuổi, trong lòng Rậm đã nhen nhóm một tinh thần yêu nước và lòng căm thù giặc sâu sắc.

Trong các cuộc đấu tranh chính trị của bà con vùng giải phóng Cầu Sắt, Rậm luôn có mặt. Ban đầu, em chỉ là đứa trẻ mang nước uống cho người lớn, nhưng nhờ vóc dáng nhỏ bé và sự lanh lợi, em đã được cách mạng tin tưởng giao trọng trách: Chuyển thư mật cho người lãnh đạo biểu tình.

Một lần, không may bị vấp ngã khiến bức thư mật văng ra ngay trước mặt giặc. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Rậm đã có một hành động phi thường:

  • Phản ứng nhanh nhạy: Em giả vờ ngã đè lên bức thư, nhanh tay vo tròn và đưa vào miệng nhai nát rồi nuốt chửng.

  • Khí tiết kiên cường: Mặc cho tên bảo an nắm cổ quát tháo, mặc cho lưỡi lê lạnh lẽo của tên dân vệ kề sát cổ dọa mổ bụng, Rậm vẫn bình tĩnh gào lên: "Trời ơi! Máu chảy xuống miệng tôi, cát dính đầy miệng... tôi nuốt máu chứ nuốt gì!".

  • Sự gan dạ và lí lẽ "trẻ con" ấy đã khiến kẻ thù chùn bước, giúp em bảo vệ tuyệt đối bí mật của tổ chức và an toàn cho người chỉ huy.

    Thấy Rậm khôn ngoan và dũng cảm, đội du kích Cầu Sắt nhận em làm trinh sát. Nhiệm vụ của em là rảo quanh các bìa rừng, bờ suối mỗi sáng để cảnh giới xem địch có phục kích công nhân và du kích hay không.

    Trong một buổi sáng sương mù dày đặc, Rậm suýt chút nữa rơi vào tay giặc khi bị một toán lính phát hiện. Bằng sự nhanh trí, em giả vờ lấy lý do "đi vệ sinh" rồi thừa cơ địch sơ hở, vắt chân lên cổ chạy xuống mương cao su. Tiếng súng nổ chát chúa, đạn bay sượt đầu, nhưng em vẫn liều mình chạy để báo động. Nhờ hành động dũng cảm đó, đội du kích và các công nhân cạo mủ đã kịp thời quay lại, thoát khỏi vòng phục kích sinh tử của kẻ thù.

    Ngày Rậm được kết nạp vào Đoàn, khi các anh du kích nửa đùa nửa thật hỏi sao không ở lại đối phó với địch mà lại bỏ chạy cho chúng bắn, Rậm đã trả lời một câu khiến ai nấy đều lặng người:

    "Em ở lại, tụi nó giữ em, mấy anh tưởng là êm, cưỡi xe ra bị bắn chết hết. Em chết một mình, còn mấy anh thì sáu bảy người..."

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn