Người chiến sĩ ôm bộc phá
Tháng 12 năm 1953, gió lạnh tràn về trên những cánh đồng thuộc Đèo Bông Lau. Một đơn vị bộ binh nhận nhiệm vụ đánh vào cứ điểm của đối phương để mở đường cho lực lượng phía sau.
Trong hàng ngũ ấy có La Văn Cầu.
Anh là người dân tộc Tày, vóc người không cao nhưng rắn rỏi. Đồng đội quý anh bởi sự chân thành và tinh thần luôn xung phong nhận việc khó.
Đêm trước trận đánh, mọi người ngồi quây quanh bếp lửa.
Có người lấy chiếc kèn lá ra thổi vài điệu quê hương. Có người nhẩm tính, không biết bao giờ mới được về nhà.
La Văn Cầu chỉ lặng lẽ lau lại khối bộc phá đặt bên cạnh.
Anh biết, sáng hôm sau, mình sẽ là người mang khối bộc phá ấy mở cửa đột phá cho đơn vị.
Khi trận đánh bắt đầu, hỏa lực của đối phương bắn dữ dội.
Đơn vị nhiều lần áp sát nhưng đều gặp khó khăn.
La Văn Cầu ôm khối bộc phá lao lên.
Đạn từ phía trước liên tục bắn tới.
Một viên đạn làm cánh tay phải của anh bị thương rất nặng.
Máu chảy ướt cả vai áo.
Đồng đội gọi lớn:
"Cầu! Lùi lại!"
Anh lắc đầu.
Nếu dừng lại lúc này, cả mũi tiến công sẽ bị chặn trước hàng rào phòng ngự.
Anh tiếp tục ôm bộc phá tiến lên.
Vết thương khiến cánh tay gần như không còn cử động được.
Theo lời kể của chính ông sau này, để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ, ông đề nghị đồng đội hỗ trợ xử lý phần cánh tay bị dập nát rồi tiếp tục ôm bộc phá xông lên.
Khối bộc phá phát nổ.
Hàng rào bị phá tung.
Đơn vị lập tức xung phong, hoàn thành nhiệm vụ.
Sau trận đánh, khi được đưa về tuyến sau điều trị, việc đầu tiên La Văn Cầu hỏi không phải là cánh tay của mình.
Anh hỏi:
"Đơn vị mình thắng chứ?"
Người y tá mỉm cười gật đầu.
Lúc ấy, anh mới khẽ nhắm mắt.
Nhiều năm sau, mỗi khi kể lại câu chuyện ấy, La Văn Cầu luôn nói rằng chiến công không phải của riêng mình.
Nếu không có đồng đội chiến đấu bên cạnh, không có những người đưa anh ra khỏi trận địa, anh cũng không thể sống để trở về.
Sự khiêm nhường ấy khiến mọi người càng kính trọng ông hơn.
Ngày nay, tên tuổi La Văn Cầu luôn được nhắc đến khi nói về ý chí vượt lên đau đớn để hoàn thành nhiệm vụ.
Ông đã mất đi một phần cơ thể.
Nhưng điều ông để lại cho các thế hệ sau còn lớn hơn rất nhiều.
Đó là bài học về lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tinh thần không bỏ cuộc trước bất kỳ khó khăn nào.
Sự thật lịch sử
La Văn Cầu sinh năm 1932 tại Cao Bằng.
Trong trận đánh cứ điểm ở khu vực Đông Khê cuối năm 1950, ông bị thương rất nặng ở cánh tay khi mang bộc phá mở cửa đột phá.
Ông vẫn kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ, góp phần vào thắng lợi của trận đánh.
Năm 1952, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.



