"Người chiến sĩ pháo binh, người lính thầm lặng"
Ông Nguyễn Văn Liên thường đến cổng trường từ rất sớm, khi sương vẫn còn vương trên những tán cây và tiếng xe cộ chỉ mới bắt đầu rì rầm. Bộ áo xanh tình nguyện đã sờn vai, nhưng được ông giữ gìn cẩn thận như một thứ kỷ vật. Ít ai biết rằng người đàn ông gầy gò, điềm đạm ấy từng là một chiến sĩ pháo binh giữa những năm tháng khốc liệt nhất của thời hoa lửa. Ngày còn trẻ, ông Liên gắn bó với những khẩu pháo nặng hàng tấn, cùng đồng đội bám trụ nơi chiến trường đầy khói lửa. Ông vẫn nhớ như in những đêm hành quân xuyên rừng, những lần nạp đạn trong mưa bom, và cả những khoảnh khắc sinh tử khi chỉ chậm một giây thôi là có thể không còn cơ hội trở về. Tiếng pháo gầm, ánh chớp lóe lên giữa đêm đen – tất cả đã trở thành một phần ký ức không thể xóa nhòa. Có lần, đơn vị của ông bị phục kích. Đất đá tung lên, khói mù mịt. Một người đồng đội thân thiết đã ngã xuống ngay bên cạnh ông. Ông Liên kể lại, giọng trầm xuống: “Lúc đó, tôi chỉ nghĩ, mình phải sống… sống để kể lại, để không ai bị lãng quên.” Chính suy nghĩ ấy đã giúp ông vượt qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mang theo cả nỗi đau lẫn niềm tự hào. Hòa bình lập lại, ông trở về quê hương, mang theo một cơ thể không còn lành lặn như trước và những ký ức chẳng thể ngủ yên. Những năm đầu, ông gặp khó khăn khi thích nghi với cuộc sống bình thường. Nhưng rồi, ông tìm thấy ý nghĩa mới: sống chậm lại, góp phần nhỏ bé cho cộng đồng. Khi nghỉ hưu, thay vì an nhàn bên con cháu, ông tình nguyện tham gia tổ an toàn giao thông tại cổng trường tiểu học gần nhà. Công việc tưởng chừng đơn giản – cầm còi, hướng dẫn xe cộ, dắt tay các em nhỏ qua đường – lại được ông làm với sự nghiêm túc và tận tâm như khi còn đứng bên khẩu pháo năm xưa. Mỗi sáng, ông đứng đó, ánh mắt dõi theo từng em học sinh. Khi thấy một em nhỏ băng qua đường chưa đúng lúc, ông nhẹ nhàng nhắc nhở. Khi trời mưa, ông kiên nhẫn che ô, dẫn từng em qua vũng nước. Có những phụ huynh vội vàng, ông chỉ mỉm cười, giơ tay ra hiệu, không một lời to tiếng. Ít ai biết, trong tiếng còi điều tiết giao thông mỗi sáng, ông Liên như nghe lại âm vang của quá khứ. Nhưng lần này không còn là tiếng pháo, mà là âm thanh của sự bình yên – thứ mà ông và đồng đội đã đánh đổi rất nhiều để có được. Người cựu chiến binh năm nào giờ đây không còn cầm pháo, nhưng vẫn đang “giữ trận” theo cách của riêng mình: bảo vệ những con đường nhỏ, giữ an toàn cho những mầm non tương lai. Và có lẽ, đó chính là phần tiếp nối đẹp đẽ nhất của một cuộc đời đã đi qua chiến tranh.



