NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÂN Y Ở VỊ XUYÊN
Liệt sĩ Lê Văn Hùng – bức ảnh người cha sau nhiều năm Trong những câu chuyện về người lính Vị Xuyên, có những mất mát không chỉ nằm trên chiến trường mà còn kéo dài trong mỗi gia đình. Lê Văn Hùng là một người lính như thế.
Liệt sĩ Lê Văn Hùng – bức ảnh người cha sau nhiều năm
Trong những câu chuyện về người lính Vị Xuyên, có những mất mát không chỉ nằm trên chiến trường mà còn kéo dài trong mỗi gia đình.
Lê Văn Hùng là một người lính như thế.
Anh là Hạ sĩ, chiến sĩ quân y thuộc Đại đội Trinh sát 20, Sư đoàn 356, Quân khu 2. Anh hy sinh vào tháng 12/1985 tại Mặt trận Vị Xuyên, khi tuổi đời còn rất trẻ.
Trước khi nhập ngũ, Lê Văn Hùng là công nhân của Công ty Bưu điện Hà Trung, Thanh Hóa. Khi ấy anh đã có gia đình và một người con trai mới hơn hai tuổi.
Đầu năm 1985, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Sau thời gian đào tạo trung cấp quân y, anh được điều về Đại đội Trinh sát 20 của Sư đoàn 356 và lên thực hiện nhiệm vụ tại chiến trường biên giới phía Bắc.
Ở quê nhà, người con trai nhỏ vẫn chờ cha.
Cậu bé khi ấy còn quá nhỏ để hiểu chiến tranh.
Trong gia đình chỉ có một tấm ảnh đen trắng của người cha. Mỗi khi con khóc, mẹ lại lấy ảnh ra dỗ dành và nói rằng khi cha về phép sẽ có quà.
Nhưng một lần, cậu bé đã làm hỏng tấm ảnh duy nhất ấy.
Tấm ảnh không còn.
Và rồi người cha cũng không trở về.
Cuối năm 1985, Lê Văn Hùng hy sinh tại Vị Xuyên.
Gia đình mất đi người chồng, người cha.
Còn người con trai lớn lên với ký ức về cha chủ yếu qua những câu chuyện của mẹ và người thân.
Nhiều năm sau, chính người con trai ấy – Lê Ngọc Hải – trở thành người lính.
Khi trưởng thành, anh lần tìm lại những thông tin về cha và những người đồng đội từng chiến đấu cùng cha.
Trong câu chuyện về Lê Văn Hùng còn có một chi tiết khiến nhiều người xúc động: người con trai đã dùng hình ảnh của mình để phục dựng lại chân dung người cha đã hy sinh.
Đến tháng 10/2002, khi Lê Ngọc Hải trúng tuyển vào Học viện Chính trị Quân sự, gia đình mới có một bức ảnh chân dung để đặt trên bàn thờ và gắn tại phần mộ của liệt sĩ Lê Văn Hùng.
Một người cha hy sinh.
Một người con trưởng thành trong quân ngũ.
Hai thế hệ gặp nhau qua một bức ảnh.
Chiến tranh đã qua nhiều thập kỷ, nhưng câu chuyện ấy vẫn còn sức lay động bởi phía sau một người lính hy sinh là cả một gia đình phải sống tiếp với nỗi nhớ.
Lê Văn Hùng không trở về.
Nhưng người con trai ông đã trưởng thành.
Và trong bộ quân phục của người con, bóng dáng của người cha dường như vẫn còn đó.
Hoa lửa Lê Văn Hùng – người chiến sĩ quân y đã nằm lại ở Vị Xuyên, để nhiều năm sau, hình ảnh người cha được người con gìn giữ như một phần ký ức không bao giờ mất.



