Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người Chiến Sĩ Thông Tin Giữ Mạch Liên Lạc Giữa Mùa Hè Đỏ Lửa

Lâm Đồng13/06/2026Bùi Thị Ngọc Lê (Trường Đại Học Yersin Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Mai Ngọc Thoảng là một trong những tấm gương tiêu biểu về lòng dũng cảm và ý chí kiên cường trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc đời chiến đấu của ông gắn liền với những ngày tháng ác liệt tại chiến trường Quảng Trị, nơi ông đã lập nên chiến công đặc biệt trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ.

Mai Ngọc Thoảng sinh năm 1953 tại vùng quê Ngọc Trạo, huyện Thạch Thành, tỉnh Thanh Hóa. Sinh ra trong một gia đình đông anh em, ông sớm được hun đúc tinh thần yêu nước từ người cha từng là dân công hỏa tuyến. Những đoàn quân ra trận năm tháng ấy đã thôi thúc ông nuôi dưỡng khát vọng được cầm súng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1970, khi mới 17 tuổi, Mai Ngọc Thoảng tình nguyện đăng ký nhập ngũ. Tuy nhiên, do thể trạng gầy nhỏ, chỉ nặng 38kg nên ông không đủ tiêu chuẩn sức khỏe. Quyết tâm không ở lại hậu phương, ông đã bỏ thêm gạch vào người để tăng trọng lượng cơ thể lên 43kg và vượt qua đợt tuyển quân. Sau đó, ông được biên chế vào Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B.

Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Địch mở các cuộc tiến công nhằm tái chiếm Thành cổ Quảng Trị, biến nơi đây thành một trong những chiến trường khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến. Khi đó, Mai Ngọc Thoảng là Tiểu đội trưởng Tiểu đội thông tin hữu tuyến của Trung đoàn 48. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là duy trì hệ thống liên lạc giữa các đơn vị chiến đấu với sở chỉ huy, bảo đảm mệnh lệnh được truyền đi kịp thời trong mọi tình huống.

Giữa tháng 7 năm 1972, một đường dây thông tin quan trọng bắc qua sông Thạch Hãn liên tục bị pháo địch cắt đứt. Chứng kiến ba đồng đội hy sinh khi làm nhiệm vụ nối dây, Mai Ngọc Thoảng tình nguyện nhận nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm. Trước lúc lên đường, đồng đội đã làm lễ truy điệu sống cho ông vì ai cũng hiểu mức độ hiểm nguy của nhiệm vụ này.

Dưới mưa bom bão đạn, ông bơi ra giữa dòng Thạch Hãn để tìm điểm đứt của đường dây. Khi tìm được hai đầu dây, ông phát hiện không còn đủ dây để nối lại. Trong tình thế cấp bách, ông quyết định dùng chính cơ thể mình làm cầu nối, cắn chặt hai đầu dây điện bằng răng để duy trì liên lạc. Mỗi lần tổng đài phát tín hiệu, dòng điện chạy qua cơ thể khiến ông đau đớn, tê dại, nhiều lần ngất đi rồi tỉnh lại. Suốt khoảng ba mươi phút giữa dòng sông, ông vẫn kiên cường giữ nguyên vị trí, bảo đảm mạch liên lạc không bị gián đoạn.

Nhờ đường dây được thông suốt, các mệnh lệnh chỉ huy tiếp tục được truyền đạt kịp thời đến Trung đoàn 48, góp phần giúp đơn vị bẻ gãy các đợt tiến công của đối phương. Với chiến công đặc biệt xuất sắc này, năm 1973, Mai Ngọc Thoảng được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 20 tuổi.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội cho đến năm 1993 mới trở về quê hương. Trên các cương vị công tác tại địa phương như Phó chủ tịch Hội đồng nhân dân và Bí thư Đảng ủy phường Ngọc Trạo, ông luôn giữ vững phẩm chất của người lính và tận tâm với công việc. Ông cũng tích cực tham gia giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ thông qua các buổi nói chuyện tại trường học, giúp học sinh hiểu hơn về sự hy sinh của thế hệ đi trước và giá trị của hòa bình hôm nay.

Dù tuổi cao và sức khỏe giảm sút bởi thương tích chiến tranh cùng bệnh tật tuổi già, Mai Ngọc Thoảng vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan và nhiệt huyết. Cuộc đời và chiến công của ông là minh chứng cho ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến của những người lính đã góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn