Bài viết

Người Chiến Sĩ Treo Cờ Giữa Cột Mốc Lửa Đạn

Trong chiến tranh, tại những vị trí tiền tiêu trên tuyến biên giới và các điểm cao chiến lược, nhiều chiến sĩ đã liều mình giữ cột mốc chủ quyền và cắm cờ Tổ quốc giữa mưa bom bão đạn. Câu chuyện kể về một người lính trẻ kiên cường treo lá cờ đỏ sao vàng trên một điểm cao giữa chiến trường ác liệt.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Hoàng Trần Hải Băng (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đỉnh cao gió rít đêm ngày,
Đất rung từng nhịp đạn bay xé trời.
Giữa vùng lửa khói tơi bời,
Một cột mốc đứng giữa đời chiến chinh.

Có người lính trẻ lặng thinh,
Mang theo lá cờ hành trình gian lao.
Vai mang đất nước tự hào,
Bước lên đỉnh núi dạt dào niềm tin.

Bom rơi xé gió rung rinh,
Đá lăn xuống vực, rừng mình chao nghiêng.
Nhưng anh vẫn bước kiên cường,
Bởi sau lưng giữ quê hương một nhà.

Lá cờ đỏ rực nở hoa,
Giữa nơi khói lửa như là mặt trời.
Anh cắm giữa đất chơi vơi,
Gửi vào Tổ quốc một thời tuổi xuân.

Có lần địch pháo dội gần,
Mảnh bom cày xé cả phần sườn non.
Nhưng anh vẫn đứng không mòn,
Giữ cho cột mốc vẫn còn hiên ngang.

Mồ hôi hòa với máu loang,
Nhưng tay vẫn giữ lá vàng sao bay.
Giữa trời gió lớn nơi này,
Cờ như bất tử giữa ngày chiến tranh.

Đồng đội phía dưới gọi vang:
“Xuống đi đồng chí, nguy nan lắm rồi!”
Anh cười giữa khói đất trời:
“Cờ còn chưa đứng, tôi thời chưa lui.”

Một mình giữa đỉnh sương mù,
Anh như ngọn lửa giữa khu đất trời.
Không cần tiếng súng rền vang,
Mà làm nên cả giang san đứng hình.

Sau này đất nước yên bình,
Ngọn cờ vẫn đứng giữa đỉnh non cao.
Người về nhìn lại tự hào,
Thấy trong ký ức biết bao hy sinh.

Tên anh không khắc chiến binh,
Nhưng cờ anh cắm hóa hình non sông.
Một đời đứng giữa bão giông,
Mà nâng Tổ quốc sáng trong muôn đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn