Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người chiến sĩ trinh sát đặc công và chuyến mở đường cảm tử

Nguyễn Xuân Lực là người con của quê hương Nghệ An giàu truyền thống cách mạng, nhập ngũ và dấn thân vào chiến trường miền Nam giữa những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mang theo ý chí sắt đá của thế hệ thanh niên thời hoa lửa, anh trở thành một chiến sĩ trinh sát đặc công mưu trí, dũng cảm, chuyên đi trước mở đường, xé toạc các tuyến phòng thủ kiên cố của địch.

Đắk Lắk07/07/2026lê thị hường (xã Pơng Drang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người chiến sĩ trinh sát đặc công và chuyến mở đường cảm tửNguyễn Xuân Lực là người con của quê hương Nghệ An giàu truyền thống cách mạng, nhập ngũ và dấn thân vào chiến trường miền Nam giữa những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mang theo ý chí sắt đá của thế hệ thanh niên thời hoa lửa, anh trở thành một chiến sĩ trinh sát đặc công mưu trí, dũng cảm, chuyên đi trước mở đường, xé toạc các tuyến phòng thủ kiên cố của địch.Mùa hè năm 1972, đơn vị của Nguyễn Xuân Lực nhận lệnh phối hợp tấn công đánh chiếm một căn cứ quân sự hỗn hợp của địch nằm trên một cao điểm chiến lược. Nơi đây được ví như một "pháo đài bất khả xâm phạm" với hệ thống lô cốt cốt thép kiên cố, bao bọc bởi bảy tầng rào kẽm gai gài dày đặc mìn râu mìn hướng. Để đại quân ta có thể đồng loạt nổ súng tiến công, tổ trinh sát của Nguyễn Xuân Lực được giao nhiệm vụ bí mật thâm nhập, cắt rào và mở cửa mở hỏa tuyến.Đêm hành động trời tối như mực, mưa tầm tã khiến bùn đất nhão nhẹt. Nguyễn Xuân Lực cùng tổ quyết tử chỉ đóng một chiếc quần đùi, bôi bùn đen khắp người để ngụy trang, lặng lẽ trườn qua bãi mìn. Với chiếc kìm cắt kẽm gai trong tay, anh khéo léo, chuẩn xác vô hiệu hóa từng chiếc bẫy nổ. Sự căng thẳng được tính bằng từng nhịp thở rát rạt dưới họng súng tuần tra của giặc.Khi đã cắt đến tầng rào thứ năm, hệ thống đèn pha quét của địch bất ngờ rọi trúng vị trí của tổ trinh sát. Tiếng còi báo động rú lên liên hồi, quân địch từ các lô cốt điên cuồng xả hỏa lực đại liên và bắn pháo sáng rực trời hòng tiêu diệt lực lượng áp sát. Một loạt đạn cày nát bả vai và găm vào hông Nguyễn Xuân Lực, máu tuôn ra hòa vào bùn đất lạnh ngắt.Trong lằn ranh sinh tử, biết rằng nếu lùi lại thì kế hoạch của toàn chiến dịch sẽ phá sản và đồng đội sẽ hy sinh, Nguyễn Xuân Lực nén cơn đau xé ruột. Anh hét lớn ra hiệu cho đồng đội lùi lại phía sau che chắn, rồi một mình ôm khối bộc phá ống dài, dốc hết sức bình sinh còn lại rướn người lao thẳng về phía trước, lao vào hai tầng rào cuối cùng rồi giật kíp nổ."Ầm!" — Tiếng nổ long trời lở đất phá tan các lớp rào còn lại, dập tắt hỏa điểm đại liên chính của địch. Cánh cửa thép mở toang, Nguyễn Xuân Lực dùng chút tàn lực cuối cùng đứng thẳng người dậy, tay vẫy về phía sau vang lên tiếng thét: "Cửa mở rồi! Xung phong!" trước khi lịm đi.Quân ta từ phía sau như thác lũ tràn lên, làm chủ hoàn toàn căn cứ địch. Nguyễn Xuân Lực đã anh dũng hy sinh ngay trên mép rào cửa mở giữa tuổi xuân mười chín đôi mươi phơi phới. "Bông hoa lửa" Nguyễn Xuân Lực ngã xuống, nhưng tinh thần quả cảm kiên trung của anh đã hóa thành ngọn đuốc soi đường cho ngày chiến thắng hoàn toàn của non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chiến sĩ trinh sát đặc công và chuyến mở đường cảm tử | Câu chuyện thời hoa lửa