NGƯỜI CHIẾN SĨ VÀ KHÚC TRÁNG CA THÁNG 5
Trong những ngày tháng 5 rực lửa của năm 1966, khi chiến trường miền Trung bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, người chiến sĩ trẻ Đoàn Văn Chinh đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi 20. Chàng trai quê hương Hải Hưng ấy đã gửi lại thanh xuân đẹp nhất của mình trên đất mẹ Bình Định nắng gió, viết nên một nốt trầm bi tráng trong bản hùng ca của thế hệ thanh niên "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Mùa hè năm 1966, những cánh rừng tại Bình Định không chỉ râm ran tiếng ve mà còn sục sôi tiếng súng chống càn. Đơn vị của Đoàn Văn Chinh thuộc Sư đoàn 3 Sao Vàng lúc bấy giờ đang phải đối mặt với những đợt càn quét quy mô lớn của quân đội Mỹ. Đoàn Văn Chinh, chàng trai 20 tuổi từ vùng đất nhãn Hải Hưng, bước vào chiến trường với tất cả sự nhiệt huyết và lý tưởng trong sáng của tuổi trẻ.
Ngày 05/05/1966, một trận giao tranh ác liệt đã nổ ra tại khu vực trọng điểm mà đơn vị anh đang trấn giữ. Quân địch huy động hỏa lực cực mạnh, kết hợp giữa pháo bầy và máy bay oanh tạc hòng san phẳng các công sự của ta. Tiếng bom gầm rú xé toạc bầu trời tháng 5, khói lửa mịt mù che khuất cả lối đi. Dưới làn mưa đạn, Đoàn Văn Chinh cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, tay súng không rời chiến hào.
Trong khoảnh khắc sinh tử, khi quân địch cậy có xe bọc thép yểm trợ tràn lên định bao vây tổ chiến đấu, Đoàn Văn Chinh đã dũng cảm xông lên phía trước. Anh dùng hỏa lực đánh chặn, thu hút sự chú ý của địch về phía mình để các đồng đội kịp thời củng cố lại đội hình phản công. Sự quả cảm của anh đã chặn đứng đà tiến quân của giặc, nhưng một mảnh pháo nghiệt ngã đã khiến anh hy sinh ngay tại tuyến đầu.
Đoàn Văn Chinh ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, cái tuổi đẹp nhất với bao hoài bão và ước mơ còn dang dở. Anh ra đi đúng vào ngày tháng 5 lịch sử, máu của anh đã hòa vào đất mẹ Bình Định, góp phần làm nên màu cờ Sao Vàng anh hùng. Sự hy sinh của anh là lời nhắc nhở đanh thép về cái giá của hòa bình và tinh thần bất khuất của người chiến sĩ Việt Nam.



