Bài viết

Người chiến sĩ và tấm lòng thắp sáng đại ngàn Tây Nguyên

Tây Nguyên những năm tháng chiến tranh là vùng đất "nước độc, rừng thiêng". Đơn vị bộ binh của ông Cảnh không chỉ bám trụ chiến hào, đối đầu với những đợt càn quét ác liệt của địch, mà còn phải đối mặt với một kẻ thù giấu mặt vô cùng nguy hiểm: căn bệnh sốt rét ác tính

Thanh Hóa21/08/2026Xã Tây Đô (Xã Tây Đô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người lính từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên, bên cạnh những trận đánh oanh liệt, còn có một cuộc chiến khác cũng cam go không kém: cuộc chiến chống lại bệnh tật và sự khắc nghiệt của rừng sâu. Câu chuyện của ông Bùi Văn Cảnh (sinh năm 1958, quê tại thôn Cẩm Hoàng, xã Vĩnh Quang, nay thuộc xã Tây Đô) chính là một minh chứng sống động cho hình ảnh người chiến sĩ "Bộ đội Cụ Hồ" – không chỉ kiên cường trước mũi súng kẻ thù, mà còn bao bọc, chở che đồng bào trong những khúc quanh ngặt nghèo nhất. Năm 1970, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người thanh niên đất Tây Đô lên đường nhập ngũ, vinh dự đứng trong hàng ngũ binh chủng Bộ binh chịu thương chịu khó, trực tiếp hành quân vào dải đất Tây Nguyên hùng vĩ nhưng cũng đầy gian khổ.

Tây Nguyên những năm tháng chiến tranh là vùng đất "nước độc, rừng thiêng". Đơn vị bộ binh của ông Cảnh không chỉ bám trụ chiến hào, đối đầu với những đợt càn quét ác liệt của địch, mà còn phải đối mặt với một kẻ thù giấu mặt vô cùng nguy hiểm: căn bệnh sốt rét ác tính. Căn bệnh này không trừ một ai, từ những người lính kiên cường đến những buôn làng đồng bào dân tộc thiểu số vốn đã chịu nhiều nghèo đói và bom đạn suy kiệt.

Kỷ niệm sâu sắc và đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông diễn ra trong một đợt đơn vị rút quân vào sâu trong rừng để củng cố lực lượng. Khi hành quân qua một buôn làng của đồng bào người Ba Na, ông Cảnh và các đồng đội bàng hoàng chứng kiến cảnh tượng tiêu điều. Cả buôn làng gần như kiệt quệ vì một trận dịch sốt rét hoành hành, nhiều người già và trẻ nhỏ sốt cao co giật, nằm li bì bên bếp lửa lụi tàn. Do hủ tục và thiếu thốn thuốc men, đồng bào chỉ biết cúng bái trong bất lực, tính mạng của cả buôn làng bị đe dọa nghiêm trọng.

Không thể đứng nhìn đồng bào chịu chết, bằng tình cảm ruột rà "quân với dân như cá với nước", ông Cảnh cùng bộ phận y tá của đơn vị lập tức bắt tay vào cuộc chiến giành giật sự sống cho người dân. Bản thân là chiến sĩ bộ binh nhưng có vốn kiến thức chăm sóc y tế cơ bản và kinh nghiệm thực tế chống chọi với sốt rét rừng, ông Cảnh đã không quản ngại ngày đêm băng rừng, lội suối để tìm kiếm thêm các loại cây thuốc Nam như xuyên tâm liên, ký ninh để phối hợp cùng lượng thuốc Tây y ít ỏi của đơn vị. Ông trực tiếp đến từng mái nhà sàn, tự tay sắc thuốc, đút từng thìa nước ấm, hạ sốt và động viên tinh thần cho từng người dân. Suốt nhiều tuần ròng rã kiên trì điều trị và hướng dẫn bà con ăn chín uống sôi, dọn dẹp vệ sinh buôn làng, phép màu đã đến. Cơn sốt lui dần, những nụ cười và sức sống đã trở lại trên gương mặt của đồng bào Tây Nguyên. Cảm mến tấm lòng của người lính trẻ, già làng đã làm lễ kết nghĩa, coi ông Cảnh như người con ruột thịt của buôn làng.

Chiến tranh lùi xa, ông Bùi Văn Cảnh trở về quê hương Cẩm Hoàng, xã Tây Đô khi hòa bình lập lại. Thế nhưng, cuộc chiến của ông vẫn chưa thực sự kết thúc. Những năm tháng bám trụ nơi rừng sâu Tây Nguyên đã khiến ông trở thành nạn nhân chịu ảnh hưởng nặng nề của chất độc da cam/dioxin. Nỗi đau thể xác và những di chứng cay nghiệt của thứ hóa chất độc hại ấy vẫn hằng ngày giằng xé cơ thể ông khi tuổi xế chiều. Dẫu vậy, trong ánh mắt của người cựu chiến binh bộ binh năm xưa chưa bao giờ tắt đi ngọn lửa của lòng lạc quan và niềm tự hào. Câu chuyện xả thân cứu đồng bào Tây Nguyên khỏi lưỡi hái tử thần của bệnh sốt rét và sự hy sinh thầm lặng của ông chính là một nốt nhạc trầm hùng, lay động lòng người trong "Câu chuyện thời hoa lửa", thắp sáng tinh thần nhân văn và trách nhiệm cho thế hệ trẻ hôm nay học tập, noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn