Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người chiến sĩ vệ binh Trạm 7 năm 1982

Khánh Hòa16/09/2026Phạm Thu Thảo (Xã Diên Lạc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người chiến sĩ vệ binh Trạm 7 năm 1982

Năm 1982, khi đất nước đã bước sang những năm đầu của thời kỳ hòa bình, tôi là một chiến sĩ vệ binh được phân công công tác tại Trạm 7, Cục Hậu cần 579. Với một người lính trẻ như tôi khi ấy, nhận nhiệm vụ bảo vệ đơn vị vừa là niềm vinh dự, vừa là trách nhiệm mà chúng tôi luôn nhắc nhau phải hoàn thành thật tốt.

Ngày ấy, công việc của người chiến sĩ vệ binh tưởng như bình lặng nhưng lại đòi hỏi sự nghiêm túc và cảnh giác cao. Hằng ngày, tôi cùng đồng đội thay nhau thực hiện các ca trực theo phân công, bảo đảm an toàn cho trạm. Có những ca trực kéo dài trong đêm. Không gian xung quanh yên tĩnh, những người lính thay nhau đứng gác, chỉ nghe tiếng bước chân của đồng đội và những âm thanh rất khẽ trong đêm.

Đêm xuống, cái mệt của một ngày công tác khiến ai cũng muốn được nghỉ ngơi. Thế nhưng, đã nhận nhiệm vụ thì người lính phải đặt trách nhiệm lên trước. Chúng tôi thường nhắc nhau: đã đứng gác thì phải tỉnh táo, đã nhận nhiệm vụ thì phải hoàn thành. Những lời nói giản dị ấy trở thành điều chúng tôi tự nhắc mình trong từng ca trực.

Tôi vẫn nhớ có những đêm đang ngủ, bất chợt nghe tiếng súng. Cả đơn vị nhanh chóng thức dậy. Chúng tôi lập tức lấy vũ khí, vào vị trí, sẵn sàng chiến đấu và bảo vệ an toàn cho Trạm 7. Trong những khoảnh khắc ấy, không ai còn nghĩ đến chuyện mệt hay buồn ngủ. Mỗi người đều hiểu rằng mình đang đứng ở vị trí được giao và phải làm tròn trách nhiệm của một người lính.

Sau những giờ phút căng thẳng, cuộc sống của chúng tôi lại trở về với những điều rất đỗi bình thường. Những lúc được nghỉ, anh em quây quần bên nhau, kể cho nhau nghe chuyện quê nhà, chuyện gia đình, những người thân đang ở nơi xa. Có người nhớ cha mẹ, có người nhớ anh chị em, có người nhắc về những ngày tháng trước khi nhập ngũ. Những câu chuyện giản dị ấy giúp chúng tôi vơi đi nỗi nhớ nhà và thêm gắn bó với nhau.

Cuộc sống của người lính những năm ấy còn nhiều thiếu thốn. Xa gia đình, điều kiện sinh hoạt chưa đầy đủ, công việc lại có những lúc căng thẳng. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên quý giá. Chúng tôi cùng thực hiện nhiệm vụ, cùng chia sẻ những khó khăn và cùng động viên nhau cố gắng. Không cần những lời nói lớn lao, đôi khi chỉ là một câu hỏi thăm, một lời nhắc nhau trong ca trực hay sự thay nhau san sẻ công việc cũng đủ để người lính cảm nhận được tình đồng đội.

Nhìn lại những tháng ngày ở Trạm 7, tôi nhận ra rằng người chiến sĩ vệ binh không có những khoảnh khắc hào nhoáng. Công việc của chúng tôi phần lớn diễn ra trong lặng thầm: những ca trực, những đêm thức gác, những lần sẵn sàng với vũ khí khi có tình huống xảy ra. Nhưng chính từ những công việc tưởng như bình thường ấy, chúng tôi học được nhiều điều mà đến hôm nay tôi vẫn còn ghi nhớ: kỷ luật, trách nhiệm, sự cảnh giác và tình đồng đội.

Đã hơn bốn mươi năm trôi qua kể từ năm 1982. Thời gian có thể làm nhiều ký ức phai mờ, nhưng hình ảnh Trạm 7, Cục Hậu cần 579 và những người đồng đội năm ấy vẫn còn nguyên trong tâm trí tôi. Mỗi khi nhớ lại, tôi càng trân trọng những năm tháng mình đã sống và công tác trong quân ngũ.

Tôi kể lại câu chuyện này không phải để nói về những điều lớn lao, mà muốn lưu giữ một phần ký ức của những người lính đã từng âm thầm thực hiện nhiệm vụ trong những năm tháng ấy. Bởi tôi tin rằng, lịch sử không chỉ được làm nên bởi những trận đánh hay những chiến công lớn, mà còn được viết nên từ những con người bình dị, từ những ca trực trong đêm, từ sự tận tụy với nhiệm vụ và từ tình đồng chí, đồng đội.

Năm 1982 đã lùi xa, nhưng với tôi, những ngày tháng ở Trạm 7 vẫn là một phần ký ức không thể nào quên – ký ức về tuổi trẻ, về màu áo người lính và về những người đồng đội đã cùng tôi đi qua những năm tháng đáng nhớ của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chiến sĩ vệ binh Trạm 7 năm 1982 | Câu chuyện thời hoa lửa