Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI CHIẾN SĨ VỚI KHÁT VỌNG NGÀY THỐNG NHẤT

Giữa những ngày tháng 3 rực lửa của năm 1967, khi cuộc chiến tại miền Trung đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, chiến sĩ Nguyễn Văn Phúc đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi 23. Người con của quê hương Hải Hưng ấy đã gửi lại thanh xuân trên mảnh đất Bình Định nắng gió, để lại trong lòng đồng đội hình ảnh về một người lính trẻ luôn lạc quan và đầy lòng quả cảm.

Gia Lai05/05/2026Đinh Thị Quang (Chi đoàn Tà Điệk - Đoàn xã Vĩnh Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1967, chiến trường miền Trung rung chuyển bởi những đợt càn quét quy mô lớn của địch. Đơn vị của Nguyễn Văn Phúc thuộc Sư đoàn 3 Sao Vàng lúc bấy giờ đang thực hiện nhiệm vụ chốt chặn và đánh tiêu hao sinh lực địch tại các cửa ngõ chiến lược. Nguyễn Văn Phúc, chàng trai 23 tuổi quê Hải Hưng, bước vào trận đánh với sự điềm tĩnh và bản lĩnh của người lính đã dày dạn sương gió chiến trường.

Ngày 19/03/1967, quân địch huy động bộ binh cùng xe bọc thép, có pháo binh yểm trợ từ xa bắn phá dữ dội vào trận địa của đơn vị anh. Tiếng đạn pháo cày xới từng gốc cây, ngọn cỏ, khói bụi mịt mù bao phủ cả một vùng. Dưới làn mưa bom bão đạn, Nguyễn Văn Phúc cùng đồng đội kiên cường bám trụ công sự, chờ địch vào thật gần mới nổ súng đánh trả.

Trong một đợt tấn công hiểm hóc của địch nhằm vào cánh sườn đơn vị, anh Phúc đã dũng cảm rời khỏi vị trí an toàn, dùng lựu đạn tiêu diệt nhóm lính địch đang có ý định áp sát công sự. Hành động dũng cảm của anh đã chặn đứng mũi tiến công của giặc, tạo điều kiện cho đồng đội phản công giữ vững trận địa. Tuy nhiên, một loạt đạn pháo bất ngờ dội trúng vị trí anh đang chiến đấu. Nguyễn Văn Phúc đã anh dũng hy sinh ngay trên mảnh đất đang khét lẹt mùi thuốc súng.

Anh ngã xuống khi tuổi đời đang rực rỡ nhất, khi những hoài bão về ngày Bắc - Nam sum họp vẫn còn đang viết dở. Sự hy sinh của anh vào ngày 19/03 ấy đã hóa thành mây trắng trên bầu trời miền Trung, thành một phần máu thịt của đất mẹ, tiếp thêm sức mạnh cho những người lính Sao Vàng tiếp tục vững tay súng cho đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn