Người chiến sỹ Nguyễn Văn Quyết kể lại câu chuyện của mình ở cuộc kháng chiến chống Mỹ
Ký ức không thể quên
Tôi sinh năm 1956, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ tôi gắn với tiếng máy bay, những bản tin chiến sự và hình ảnh các anh bộ đội lên đường ra trận. Chính những điều ấy đã sớm hun đúc trong tôi ước nguyện được khoác lên mình màu áo lính, góp một phần nhỏ bé cho Tổ quốc.
Năm 1975, khi vừa tròn tuổi mười chín, tôi nhập ngũ. Đó là thời điểm lịch sử đặc biệt của dân tộc – những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Tôi bước vào quân đội với tâm thế của một người lính trẻ, vừa háo hức, vừa bỡ ngỡ, nhưng trong tim luôn cháy bỏng niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của đất nước.
Cuộc kháng chiến chống Mỹ đã đi đến thắng lợi, đất nước hoàn toàn thống nhất. Nhưng với tôi, nhiệm vụ của người lính vẫn tiếp tục. Tôi ở lại quân đội, tiếp tục phục vụ Tổ quốc trong những năm đầu hòa bình còn nhiều bộn bề, thiếu thốn. Những năm tháng ấy giúp tôi hiểu sâu sắc hơn giá trị của độc lập, tự do và trách nhiệm của người lính trong thời bình.
Gần chín năm quân ngũ (1975 – 1984) đã tôi luyện tôi trưởng thành cả về ý chí lẫn nhân cách. Mỗi nhiệm vụ được giao, tôi đều cố gắng hoàn thành bằng tinh thần trách nhiệm cao nhất, xứng đáng với danh hiệu Bộ đội Cụ Hồ.
Năm 1984, tôi xuất ngũ, trở về quê hương. Rời quân phục, nhưng trong tôi, hình ảnh người lính vẫn luôn hiện hữu. Những năm tháng trong quân đội là bông hoa lửa đẹp nhất của đời tôi – cháy lên trong gian khó, tỏa sáng bằng lòng trung thành, sự hy sinh và niềm tự hào được góp sức cho đất nước.
Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi càng thấm thía rằng:
được làm người lính trong những năm tháng ấy là một vinh dự lớn lao.
Ngọn hoa lửa năm xưa vẫn còn âm ỉ cháy trong tim tôi, nhắc nhở tôi sống xứng đáng với những gì mình đã trải qua và với những đồng đội đã cùng tôi đi qua một thời không thể nào quên.



