Thân nhân liệt sĩ, người có công

NGƯỜI CHIẾN SỸ NƠI VÙNG ĐẤT NINH CƯỜNG

Lời kể của cháu trai liệt sỹ Trần Đức Vượng

Ninh Bình17/04/2026Trần Văn Chiến (Xã Ninh Cường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong gia đình tôi, mỗi khi nhắc đến liệt sỹ Trần Đức Vượng, ai cũng dành cho chú một sự kính trọng đặc biệt. Dù tôi chưa từng được gặp chú, nhưng qua những câu chuyện của ông nội và người thân, hình ảnh về một người thanh niên kiên cường, lặng thầm vì cách mạng vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí tôi.

Liệt sỹ Trần Đức Vượng sinh năm 1935 tại xã Ninh Cường, trong một gia đình nông dân. Năm 1952, khi mới 17 tuổi, ông đã xung phong nhập ngũ, tham gia lực lượng kháng chiến chống thực dân Pháp. Theo lời bố tôi kể, chú Vượng ít nói, nhưng làm việc rất chắc chắn. Việc gì giao cũng hoàn thành, lại kín đáo nên được cấp trên tin tưởng, khi đó chú được giao nhiệm vụ làm A phó, trực tiếp tham gia hoạt động bí mật tại địa phương. Đây là công việc vô cùng nguy hiểm, đòi hỏi sự mưu trí, gan dạ và tuyệt đối trung thành. Trong những năm tháng ấy, xã Ninh Cường là một địa bàn quan trọng, nơi vừa sản xuất, vừa là cơ sở hoạt động cách mạng. Dưới vỏ bọc là người dân bình thường, chú Vượng tham gia liên lạc, bảo vệ cơ sở, chuyển tài liệu và nắm tình hình. Ban ngày, ông vẫn lao động như bao người dân khác. Nhưng khi đêm xuống, ông lại âm thầm thực hiện nhiệm vụ. Những con đường làng quen thuộc trở thành tuyến liên lạc, những mái nhà bình dị trở thành nơi che chở cho cán bộ. Công việc thầm lặng ấy luôn tiềm ẩn hiểm nguy. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, không chỉ bản thân mà cả cơ sở cách mạng có thể bị lộ. Sau một thời gian hoạt động bí mật, chú Vượng được điều động tham gia chiến đấu trực tiếp. Dù tuổi đời còn rất trẻ, ông luôn xung phong nhận nhiệm vụ khó, không ngại gian khổ. Thời gian chú tham gia chiến đấu chỉ khoảng một năm rưỡi. Nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, chú đã để lại hình ảnh của một người chiến sỹ dũng cảm, trách nhiệm. Trong một trận chiến ác liệt, chú đã anh dũng hy sinh. Khi đó, bác mới ngoài 18 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Tin bác hy sinh khiến cả gia đình đau xót. Nhưng xen lẫn trong nỗi đau là niềm tự hào – tự hào vì người con của quê hương đã dâng hiến trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Đối với tôi, chú Vượng không chỉ là một liệt sỹ trong gia đình, mà còn là một phần ký ức thiêng liêng được truyền lại qua nhiều thế hệ, cũng là người truyền cảm hứng cho tôi trong công cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn