Bài viết

Người Chiến sỹ Quân y Anh hùng

Nghệ An06/07/2026Lô Hồng Tượng (xã Tiên Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa núi rừng yên bình của Bản Hiện, xã Tiên Đồng hôm nay, ít ai biết rằng người cựu chiến binh tóc đã bạc trắng, đôi chân không còn khỏe mạnh như xưa ấy đã từng trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất của dân tộc. Đó là đồng chí Nguyễn Đình Lung – người lính quân y đã dành trọn tuổi thanh xuân của mình nơi chiến trường ác liệt để cứu chữa đồng đội, góp phần viết nên những trang sử hào hùng của đất nước.

Năm ấy, khi vừa tròn mười tám tuổi, mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ và lòng yêu nước cháy bỏng, đồng chí Nguyễn Đình Lung tạm biệt gia đình, quê hương để lên đường nhập ngũ. Với chuyên môn quân y, đồng chí được điều động vào chiến trường B2 và làm nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Campuchia. Đó là những năm tháng chiến tranh vô cùng ác liệt, nơi mỗi ngày trôi qua đều phải đối mặt với bom đạn, hy sinh và mất mát.

Là một chiến sĩ quân y, nhiệm vụ của đồng chí không phải trực tiếp cầm súng xung phong trên tuyến đầu, nhưng cũng luôn phải đối diện với hiểm nguy cận kề. Những trạm phẫu thuật dã chiến được dựng tạm dưới những tán rừng già, trong những căn hầm sâu hay giữa những khu vực vừa bị bom đạn cày xới. Điều kiện y tế lúc bấy giờ vô cùng thiếu thốn. Không có thuốc gây mê, không có thuốc giảm đau, không có đủ dụng cụ y tế như ngày nay. Ánh sáng phục vụ phẫu thuật chỉ là những ngọn đèn dầu leo lét hoặc ánh đèn pin được che chắn cẩn thận để tránh máy bay địch phát hiện.

Chân dung người Chiến sỹ Nguyễn Đình Lung

Đồng chí Lung vẫn nhớ như in những ca cấp cứu diễn ra trong tiếng bom nổ vọng về từ xa. Nhiều đồng đội bị thương nặng, máu chảy không ngừng, sự sống chỉ còn được tính bằng từng phút, từng giây. Có những ca buộc phải cắt bỏ cánh tay, bàn chân hay một phần cơ thể để giữ lại mạng sống. Vì không có thuốc gây mê, những người lính bị thương phải cắn chặt một cành cây hoặc một mảnh vải để chịu đựng cơn đau xé lòng.

Mỗi lần cầm dao phẫu thuật, nhìn những giọt mồ hôi và ánh mắt đau đớn của đồng đội, lòng người chiến sĩ quân y như thắt lại. Nhưng giữa lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết, đồng chí cùng đồng đội chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải cứu bằng được người chiến sĩ đang nằm trước mặt mình.

Có những người được cứu sống và trở về tiếp tục chiến đấu. Nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Nhiều đêm, sau những ca cấp cứu kéo dài, đồng chí Lung lặng lẽ ngồi bên những nấm mộ tạm giữa rừng sâu, thắp nén hương cho đồng đội vừa hy sinh. Những khuôn mặt thân quen hôm qua còn cùng nhau hành quân, hôm nay đã vĩnh viễn ra đi vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất, đồng chí Nguyễn Đình Lung trở về quê hương với niềm tự hào của người lính đã hoàn thành nhiệm vụ. Song chiến tranh không chỉ để lại những vết thương trên cơ thể mà còn lưu giữ trong tâm trí ông những ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng vô cùng vẻ vang.

Hôm nay, khi tuổi đời đã ngoài tám mươi, sức khỏe không còn như trước, phải di chuyển bằng xe lăn, đồng chí vẫn luôn mong muốn được trở lại Truông Bồn – mảnh đất anh hùng của quê hương Nghệ An. Mỗi lần đứng trước những nén hương nghi ngút khói, những ký ức năm xưa lại hiện về. Ông nhớ những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, nhớ những năm tháng thanh xuân đã hiến dâng cho Tổ quốc và nhớ cả những hy sinh thầm lặng của biết bao người lính không tên tuổi.

Đối với đồng chí Nguyễn Đình Lung, chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức về những năm tháng ấy sẽ còn theo ông đến suốt cuộc đời. Đó không chỉ là ký ức của riêng một người lính quân y, mà còn là ký ức chung của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì nền hòa bình, độc lập và thống nhất của dân tộc.

Câu chuyện của đồng chí Nguyễn Đình Lung là bài học quý giá đối với thế hệ trẻ hôm nay. Những thành quả mà chúng ta đang được hưởng không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi thanh xuân của biết bao thế hệ cha anh. Vì vậy, mỗi đoàn viên, thanh niên cần ra sức học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội; tiếp tục gìn giữ và phát huy truyền thống yêu nước, lòng tự hào dân tộc để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và những hy sinh cao cả của thế hệ đi trước sẽ mãi là ngọn lửa thiêng soi sáng con đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn