NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA
Trong một trận chiến, người chỉ huy không chỉ là người ra mệnh lệnh.
Họ còn phải là người đứng bên cạnh chiến sĩ khi khó khăn nhất.
Nguyễn Viết Xuân là một người như vậy.
Năm 1964, chiến tranh chống Mỹ ngày càng ác liệt.
Quảng Bình trở thành một trong những địa bàn chịu nhiều cuộc đánh phá.
Đơn vị phòng không của Nguyễn Viết Xuân làm nhiệm vụ bảo vệ vùng trời và các mục tiêu quan trọng.
Là chính trị viên, anh có nhiệm vụ chăm lo công tác tư tưởng, động viên tinh thần chiến sĩ.
Nhưng khi trận chiến xảy ra, anh không đứng ở phía sau.
Anh có mặt cùng bộ đội.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, máy bay Mỹ tiến công trận địa.
Cuộc chiến diễn ra quyết liệt.
Nguyễn Viết Xuân động viên các chiến sĩ bình tĩnh, giữ vững trận địa.
Trong lúc chiến đấu, anh bị thương nặng.
Nhưng điều khiến đồng đội nhớ mãi là anh vẫn nghĩ đến trận đánh.
Vẫn nghĩ đến nhiệm vụ.
Vẫn nghĩ đến những người đang chiến đấu bên cạnh mình.
Anh không rời vị trí.
Không bỏ mặc đồng đội.
Và câu nói “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” trở thành lời động viên mạnh mẽ.
Sau đó, Nguyễn Viết Xuân hy sinh.
Một người chính trị viên đã ra đi ngay bên trận địa mà anh cùng đồng đội bảo vệ.
Ngày nay, hình ảnh ấy vẫn có ý nghĩa đặc biệt đối với công tác Đoàn và phong trào thanh niên.
Một người cán bộ không chỉ cần biết nói.
Mà phải biết làm.
Không chỉ vận động người khác tham gia.
Mà bản thân phải là người tiên phong.
Không chỉ giao nhiệm vụ.
Mà phải sẵn sàng đồng hành khi khó khăn.
Đó chính là tinh thần mà Nguyễn Viết Xuân để lại.
Người cán bộ tốt là người mà khi tập thể cần, họ có mặt.



