Người có công giúp đỡ cách mạng

Người chính trị viên mang trọn tuổi xuân cho Tổ quốc – Bác Nguyễn Bá Cự

Nghệ An05/07/2026Trần Thị Lý LĐ Trường TH&THCS Hồ Tùng Mậu (xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người chính trị viên mang trọn tuổi xuân cho Tổ quốc – Bác Nguyễn Bá Cự

Người chính trị viên mang trọn tuổi xuân cho Tổ quốc – Bác Nguyễn Bá Cự

Trong hành trình thực hiện chủ đề "Câu chuyện thời hoa lửa", chúng em vô cùng vinh dự được gặp gỡ và lắng nghe những ký ức của bác Nguyễn Bá Cự – một cựu chiến binh đã bước sang tuổi chín mươi nhưng vẫn còn minh mẫn và đầy xúc động khi nhắc về những năm tháng chiến tranh. Mỗi câu chuyện bác kể như đưa chúng em trở về một thời đất nước chìm trong khói lửa, nơi biết bao người con ưu tú đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân vì độc lập, tự do của dân tộc.

Ngày 22 tháng 5 năm 1958, bác Nguyễn Bá Cự lên đường nhập ngũ. Khi ấy, người thanh niên trẻ mang theo hành trang giản dị nhưng chứa đựng một khát vọng lớn lao: được cống hiến sức mình cho Tổ quốc. Bác được biên chế vào Đại đội 3, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 335, Sư đoàn 316, làm nhiệm vụ tại vùng núi rừng Tây Bắc. Giữa đại ngàn hiểm trở, những người lính phải đối mặt với biết bao khó khăn, từ cái rét cắt da, những cơn mưa rừng kéo dài đến sự thiếu thốn về lương thực, thuốc men. Chính trong môi trường ấy, ý chí và bản lĩnh của người lính được tôi luyện từng ngày.

Từ năm 1958 đến năm 1960, bác cùng đồng đội bám trụ nơi núi rừng Tây Bắc, vượt qua mọi gian khổ để hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó, bác tiếp tục hành quân sang nước bạn Lào thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả. Trên đất bạn, những người lính Việt Nam không chỉ chiến đấu mà còn sát cánh cùng lực lượng cách mạng Lào, cùng chia sẻ gian khổ, giúp đỡ nhau vượt qua những tháng ngày đầy thử thách. Đến tháng 6 năm 1961, bác trở về nước sau khi hoàn thành nhiệm vụ quốc tế.

Chưa kịp nghỉ ngơi, bác lại được cử đi học tại Trường Sĩ quan Lục quân từ năm 1961 đến năm 1964. Những năm tháng học tập và rèn luyện đã giúp bác trưởng thành cả về trình độ chuyên môn lẫn bản lĩnh chỉ huy. Sau khi tốt nghiệp, bác được phong quân hàm Thiếu úy và đảm nhận cương vị Trung đội trưởng, bắt đầu gánh vác trọng trách chỉ huy, dẫn dắt đồng đội trên chiến trường.

Ra trường, bác được điều động vào Quân khu 4 – nơi được xem là tuyến lửa của miền Trung trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Suốt nhiều năm, bác chiến đấu liên tục từ bờ nam sông Bến Hải đến vùng sông Hương, núi Ngự. Những địa danh ấy không chỉ ghi dấu bước chân người lính mà còn là nơi chứng kiến biết bao hy sinh của các thế hệ cán bộ, chiến sĩ.

Qua từng năm tháng chiến đấu, bằng sự dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và năng lực của mình, bác lần lượt được giao nhiều trọng trách quan trọng: từ Chính trị viên phó, Chính trị viên Tiểu đoàn đến Chính trị viên Đại đội Trinh sát thuộc Sư đoàn 31. Đó là những vị trí đòi hỏi không chỉ bản lĩnh chỉ huy mà còn phải luôn có mặt ở những nơi khó khăn, nguy hiểm nhất để động viên, dẫn dắt cán bộ, chiến sĩ hoàn thành nhiệm vụ.

Bác kể rằng những ngày chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị và khu vực đồi Mầu là khoảng thời gian ác liệt nhất trong cuộc đời quân ngũ. Để tiếp cận trận địa địch, đơn vị của bác nhiều lần phải bí mật luồn sâu qua hàng chục lớp hàng rào dây thép gai. Trong màn đêm tĩnh lặng, từng chiến sĩ phải cẩn trọng cắt từng đoạn dây, chặt từng cọc chông, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến cả đơn vị bị phát hiện. Mỗi bước tiến đều là cuộc đấu trí, đấu lực với kẻ thù và cũng là cuộc đối mặt với cái chết.

Điều khiến bác day dứt nhất là sự hy sinh của những người đồng đội. Có những người vừa trò chuyện cùng nhau trước giờ xuất kích thì chỉ ít phút sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Để đưa thi thể đồng đội trở về, nhiều lần đơn vị phải tổ chức hỏa lực chế áp, chờ địch rút lui rồi bất chấp hiểm nguy lao vào giữa làn đạn. Đó là những ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính.

Trong điều kiện vũ khí còn nhiều hạn chế, bộ đội ta thường lựa chọn chiến đấu vào ban đêm, tận dụng địa hình và yếu tố bí mật để giành thế chủ động. Chính sự mưu trí, tinh thần quả cảm và ý chí quyết chiến, quyết thắng đã giúp quân ta vượt qua vô vàn thử thách, lập nên nhiều chiến công trên chiến trường.

Tháng 7 năm 1970, trong một trận chiến ác liệt, bác Nguyễn Bá Cự bị thương nặng và được đưa về tuyến sau điều trị. Những vết thương trên cơ thể trở thành dấu tích không thể phai mờ của một thời tuổi trẻ đầy khói lửa. Thế nhưng, khi nhắc về những năm tháng ấy, bác không nói nhiều đến đau thương mà luôn tự hào vì đã được góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Qua buổi gặp gỡ và trò chuyện với bác Nguyễn Bá Cự, chúng em càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Mỗi tấc đất bình yên của Tổ quốc đều được đánh đổi bằng máu xương, nước mắt và tuổi thanh xuân của biết bao thế hệ cha anh. Những người lính như bác đã viết nên những trang sử hào hùng bằng lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình yêu nước sâu sắc.

Buổi gặp gỡ cũng giúp chúng em hiểu rằng mỗi cựu chiến binh là một nhân chứng lịch sử quý giá. Những ký ức mà các bác lưu giữ không chỉ kể về chiến tranh mà còn truyền cho thế hệ trẻ bài học về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, ý chí vượt khó và trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.

Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng em xin hứa sẽ luôn ghi nhớ công lao to lớn của các thế hệ đi trước; không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, nuôi dưỡng lý tưởng cách mạng và sống có trách nhiệm để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Câu chuyện của bác Nguyễn Bá Cự sẽ mãi là một phần đẹp trong hành trình "Câu chuyện thời hoa lửa". Đó không chỉ là ký ức về một người lính đã đi qua chiến tranh, mà còn là biểu tượng của lòng trung thành với Tổ quốc, của ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến không mệt mỏi. Những giá trị cao đẹp ấy sẽ mãi được các thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng, gìn giữ và tiếp nối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chính trị viên mang trọn tuổi xuân cho Tổ quốc – Bác Nguyễn Bá Cự | Câu chuyện thời hoa lửa