NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN VÀ TIẾNG HÁT TRÊN CAO ĐIỂM CHƯ TAN KRA

Trận đánh Chư Tan Kra mùa xuân năm 1968 giữa Trung đoàn 209 gồm phần lớn là con em Hà Nội với Lữ đoàn 173 Dù của Mỹ là một trong những khúc tráng ca bi hùng nhất trên chiến trường Tây Nguyên. Giữa lòng chảo lửa ngút trời bom đạn, người Chính trị viên trẻ Lương Văn Tự đã cất cao tiếng hát bài ca về Hà Nội, thổi bùng ngọn lửa quyết tử trong lòng mỗi chiến sĩ thời hoa lửa.
Lương Văn Tự sinh ra bên bờ hồ Trúc Bạch, rời giảng đường đại học nhập ngũ và trở thành Chính trị viên Đại đội 7, Tiểu đoàn 3. Đêm 25 tháng 3 năm 1968, đơn vị anh nhận lệnh đánh công kiên chiếm đỉnh Chư Tan Kra – mỏm đồi chiến lược kiểm soát toàn bộ thung lũng Sa Thầy.
Quân Mỹ điên cuồng trút hàng ngàn quả đạn pháo và bom napalm bao vây đỉnh đồi hòng thiêu rụi lực lượng ta. Trận đánh giáp lá cà diễn ra quyết liệt từng mét công sự. Hầm hào sạt lở, đất đá cháy đen, đạn dược cạn kiệt dần khiến tình thế đại đội trở nên vô cùng hiểm nghèo. Bản thân anh Tự bị mảnh pháo phạt đứt một bên tai, máu chảy đỏ ngực áo nhưng anh vẫn kiên quyết không lùi về tuyến sau.
Giữa khoảng lặng nghẹt thở khi trực thăng địch gầm rú chuẩn bị trút thêm một đợt bom mới, Lương Văn Tự đứng tựa lưng vào vách đá, bất ngờ cất cao giọng hát trầm ấm bài hát "Người Hà Nội". Giọng ca trong trẻo, hào sảng cất lên giữa mùi khói súng khét lẹt, nhắc về hàng sấu già, về Hồ Gươm xanh biếc và những con phố thân thương ngập nắng thu.
Tiếng hát của người chính trị viên như một luồng điện truyền khắp các hố pháo sạt lở. Những người lính trẻ Thủ đô quệt vệt máu trên mặt, nắm chặt báng súng AK, đồng loạt đứng dậy theo nhịp hát, lao lên đánh bật đợt phản kích cuối cùng của lính dù Mỹ.
Lương Văn Tự đã ngã xuống trên đỉnh Chư Tan Kra khi trận đánh vừa kết thúc, để lại khúc ca về Hà Nội mãi ngân vang giữa đại ngàn Tây Nguyên. Sự hy sinh ngời sáng của anh và những chàng trai Hà thành năm ấy mãi là tượng đài bất tử cho vẻ đẹp thanh xuân thời hoa lửa.



