Người chở thư bằng xe đạp
Anh Duy có chiếc xe đạp cũ. Xe kêu cót két, bánh mòn, nhưng anh dùng để chở thư và tài liệu. Đường quê lổn nhổn ổ bom, xe xóc dữ, nhưng anh vẫn đạp.
Một lần, địch rải chốt trên đường. Anh Duy giả làm người bán cá, treo giỏ cá lên ghi đông. Thư được giấu dưới lớp lá chuối. Địch kiểm tra, thấy cá tanh, chúng nhăn mặt cho đi.
Anh Duy thoát, đưa thư tới nơi đúng giờ. Nhờ đó, đơn vị kịp thay đổi kế hoạch, tránh bị phục kích.
Có lần xe bị thủng lốp, anh Duy dắt bộ hàng chục cây số. Đồng đội hỏi: “Sao anh không bỏ?”
Anh đáp: “Thư phải đến trước tôi.”
Sau chiến tranh, chiếc xe đạp được anh giữ lại. Nó không chỉ là phương tiện, mà là biểu tượng của sự kiên trì. Có những chuyến thư không ai biết, nhưng lại quyết định sự an toàn của cả đơn vị.



