Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CHỒNG ÍT NÓI, GHÉ NHÀ RỒI LẠI ĐI

Trong ký ức của người vợ, Lộc Viễn Tài là người ít nói, quanh năm công tác xa nhà. Có những lần ông chỉ kịp ghé qua, gói chút cơm mang theo rồi lại lên đường, để những cuộc đoàn tụ của gia đình luôn ngắn ngủi

Vĩnh Long18/08/2026Giàng Mí Vàng (Đoàn xã Lũng Phìn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI CHỒNG ÍT NÓI, GHÉ NHÀ RỒI LẠI ĐI

Trong ký ức của người vợ, Lộc Viễn Tài là người ít nói và thường xuyên xa nhà. Những lần ông trở về với gia đình không nhiều, thời gian ở lại cũng ngắn. Có khi ông chỉ ghé qua, chuẩn bị chút cơm mang theo rồi tiếp tục lên đường.

Những chi tiết ấy không cho biết ông đã nghĩ gì trong mỗi lần chia tay, vì tư liệu không ghi lại. Do đó, điều có thể khẳng định chỉ là nhịp sống của một cán bộ vũ trang thời ấy: công tác xa, việc nhà ít có điều kiện chăm lo, những lần đoàn tụ thường chóng vánh.

Đầu năm 1979, Lộc Viễn Tài được điều từ cơ quan tham mưu CANDVT Hà Tuyên lên Lũng Làn. Khi ông tới đơn vị, theo lời kể của đồng đội được Báo Thanh Niên ghi lại, chỉ còn tám ngày nữa là Tết âm lịch. Không lâu sau, chiến sự bùng nổ trên tuyến biên giới.

Đặt lời kể của gia đình bên cạnh diễn biến lịch sử, có thể thấy quãng thời gian cuối đời của Lộc Viễn Tài diễn ra rất nhanh: từ một cán bộ huấn luyện được điều động lên đơn vị biên giới, ông bước ngay vào những trận đánh ác liệt và hy sinh ngày 5/3/1979.

Mẩu chuyện về những lần “ghé nhà rồi lại đi” vì thế có giá trị như một ký ức gia đình. Nó không làm thay đổi hồ sơ chiến công, nhưng bổ sung cho hồ sơ ấy một nét chân dung: Lộc Viễn Tài không chỉ là Đồn trưởng Lũng Làn, mà còn là một người chồng có rất ít thời gian dành cho mái ấm của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn