Người chồng tôi – liệt sĩ Thạch Phêne

Tôi là Thạch Thị Kha Minh, sinh năm 1937, quê ở vùng đất Trà Vinh hiền hòa, giàu truyền thống yêu nước. Cuộc đời tôi gắn liền với người chồng thân thương – liệt sĩ Thạch Phêne, người đã dành trọn tuổi thanh xuân và cả cuộc đời mình cho Tổ quốc.
Ông Thạch Phêne sinh năm 1942, trong một gia đình lao động nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Từ nhỏ, ông đã chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, bà con bị giặc lùng bắt, nên lòng yêu nước và ý chí căm thù giặc đã sớm hình thành trong ông.
Năm 1964, khi mới 22 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ, tham gia cách mạng trong bối cảnh miền Nam đang ra sức chiến đấu chống Mỹ cứu nước. Ngày ông khoác ba lô lên đường, tôi vẫn còn nhớ như in ánh mắt kiên định, giọng nói dứt khoát của ông:
“Minh à, đất nước còn giặc thì tôi chưa thể ở nhà. Khi nào quê hương mình được tự do, tôi mới yên lòng trở lại.”
Từ ngày ấy, tôi trở thành người vợ của một người lính. Những năm tháng dài đằng đẵng, ông chiến đấu nơi chiến trường ác liệt, còn tôi ở nhà nuôi con, chăm mẹ già, chờ tin chồng. Thỉnh thoảng, ông gửi về vài dòng thư ngắn ngủi, chữ viết run run trên mảnh giấy vàng úa, kể rằng đơn vị vẫn mạnh, anh em thương nhau như ruột thịt. Dù bom đạn vây quanh, ông luôn tin rằng ngày thống nhất sẽ đến, và khi ấy, ông sẽ được về lại ruộng đồng, cùng tôi vun trồng cuộc sống bình yên.
Nhưng rồi, cái ngày mong đợi ấy không bao giờ đến với chúng tôi. Sau 18 năm tham gia cách mạng, vào một trận chiến ác liệt tại ấp Long Trường, xã Tân Hiệp, huyện Trà Cú, ông hy sinh khi vừa 42 tuổi. Tin báo về khiến tôi chết lặng. Tôi chỉ biết ôm lấy di ảnh ông, nghẹn ngào mà không rơi nổi giọt nước mắt nào. Ông ra đi khi con còn nhỏ, khi mái tóc tôi vừa chớm bạc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Thời gian trôi qua, tôi vẫn một lòng gìn giữ ký ức về ông. Bà con trong xóm vẫn nhắc đến ông như một người chiến sĩ gan dạ, trung kiên, luôn đi đầu trong mọi trận đánh, thương đồng đội như anh em ruột thịt.
Đến năm 1993, Thủ tướng Chính phủ ký quyết định truy tặng Bằng “Tổ quốc ghi công” cho ông. Ngày ấy, khi cầm tấm bằng trong tay, tôi run run đặt nó lên bàn thờ, nhìn di ảnh ông và thầm nói:
“Ông ơi, Tổ quốc đã ghi công ông rồi. Sự hi sinh của ông không vô ích đâu – đất nước này đã độc lập, quê mình đã yên bình như ông hằng mong.”
Giờ đây, tuổi tôi đã cao, nhưng mỗi khi nhìn lên bàn thờ có tấm bằng Tổ quốc ghi công và tấm ảnh người lính năm nào, tôi lại thấy như ông vẫn đang mỉm cười. Ông ra đi khi tuổi đời còn dang dở, nhưng tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hi sinh cao cả của liệt sĩ Thạch Phêne sẽ mãi mãi sống trong lòng tôi, trong tim của con cháu, và trong trang sử vẻ vang của quê hương Trà Cú anh hùng.



