Cựu chiến binh

NGƯỜI CHỦ NHIỆM HÀNH CHÍNH GIỮ VỮNG HẬU THUẪN CHIẾN

Trong những năm chiến tranh chống xâm lược, hậu phương là tuyến bảo đảm cho chiến trường phía trước. Bác Đoàn Văn Giá, với vai trò Chủ nhiệm Hành chính, âm thầm giữ vững hậu cần, tổ chức và kỷ luật đơn vị. Quãng đời quân ngũ của bác là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa.

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Đoàn Văn Giá, sinh năm 1948 tại thôn Phúc Thọ, nhập ngũ năm 1965, tham gia chiến trường miền Nam – miền Đông Nam Bộ, nơi những năm chiến tranh ác liệt vẫn chưa kết thúc. Bác mang cấp bậc Đại úy, giữ chức Chủ nhiệm Hành chính, trực tiếp quản lý hậu cần, sắp xếp vật tư, hồ sơ và đảm bảo mọi hoạt động của đơn vị Quân khu 1 diễn ra thông suốt.

Những năm đầu nhận nhiệm vụ, bác thường xuyên phải phối hợp với các tiểu đoàn ở tiền tuyến, tính toán chi tiết từng khẩu phần lương thực, nước uống, thuốc men, trang bị chiến đấu, và điều phối nhân sự cho các chuyến hành quân, tuần tra. Vai trò của bác tuy không trực tiếp cầm súng, nhưng quyết định sự sống còn của nhiều đồng đội.

Bác kể lại:“Hậu cần là xương sống của đơn vị. Một ngày thiếu gạo, một ngày thiếu thuốc, là cả tổ chức bị ảnh hưởng. Vì thế mỗi quyết định đều phải cân nhắc kỹ.”

Có lần, trong một đợt hành quân dài đến vùng rừng núi giáp biên giới Tây Nam, đội hình của đơn vị suýt gặp khó khăn vì đường vận chuyển thực phẩm bị ách tắc. Bác cùng đồng đội nhanh chóng lập kế hoạch thay thế: phân bổ lại lương thực, chia tổ đi lấy tiếp tế từ hậu cứ, đảm bảo không ai bị thiếu ăn hay thiếu nước uống.“Nhờ có anh em phối hợp, đội hình vẫn đi đúng tiến độ. Nếu thiếu một bước, hậu quả khó lường.”

Ngoài việc đảm bảo hậu cần, bác cũng là người gắn kết tình đồng đội. Những lá thư nhàu nát, những bữa cơm giản dị, hay một điếu thuốc chia nhau trong đêm tuần tra đều trở thành những ký ức ấm áp. Bác tâm sự: “Dù là Chủ nhiệm Hành chính, tôi cũng phải hiểu cảm giác của lính trực tiếp chiến đấu. Nhìn họ, tôi nhớ nhà, nhớ gia đình, và cố gắng hết sức để họ vững tinh thần.”

Trong suốt thời gian từ 1965 đến 1987, bác Đoàn Văn Giá đã trải qua nhiều chiến dịch lớn nhỏ, góp phần quan trọng vào việc duy trì tổ chức, kỷ luật và hậu cần cho đơn vị, giúp các chiến sĩ tiền tuyến an tâm hoàn thành nhiệm vụ. Với những đóng góp đó, bác được phong tặng nhiều Huân chương, Bằng khen của Quân khu 1.

Ngày xuất ngũ, bác trở về quê hương Phúc Thọ, mang theo những ký ức về đồng đội, những chuyến hành quân gian khổ và niềm tự hào về trách nhiệm hoàn thành sứ mệnh hậu cần chiến trường.“Điều tôi nhớ nhất không phải trận đánh, mà là những lần phối hợp giữ cho anh em còn đủ ăn, đủ uống và tinh thần vững. Chính điều đó giúp họ sống và chiến đấu.”

Câu chuyện của bác Đoàn Văn Giá là minh chứng sống động cho lớp người lính hậu cần – những con người thầm lặng, nhưng không thể thiếu trong mỗi chiến công, là biểu tượng của trách nhiệm, tận tụy và tình đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn