Bài viết

NGƯỜI CHÚ THƯƠNG BINH – DẤU ẤN KIÊN CƯỜNG GIỮA LỬA ĐẠN (1)

NGƯỜI CHÚ THƯƠNG BINH – DẤU ẤN KIÊN CƯỜNG GIỮA LỬA ĐẠN

Hưng Yên05/01/2026tiểu học đồng tiến (xã tân tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI CHÚ THƯƠNG BINH – DẤU ẤN KIÊN CƯỜNG GIỮA LỬA ĐẠN

Trong ký ức gia đình tôi, chú Thành luôn hiện lên với dáng người cao gầy, nước da sạm đen vì nắng gió và ánh mắt lúc nào cũng ánh lên sự cương nghị. Mỗi lần chú chống chiếc nạng gỗ bước ra sân, bóng chú in dài trên nền gạch cũ khiến tôi cảm nhận rõ hơn sự khắc nghiệt của chiến tranh qua hình hài của một con người bằng xương bằng thịt.

Chú từng chiến đấu tại mặt trận miền Nam – nơi được mệnh danh là “túi bom đạn”. Chú kể rằng có những đêm bầu trời đỏ rực bởi ánh pháo sáng, rừng núi nghiêng ngả vì tiếng bom gầm. Giữa khói lửa ấy, người lính phải học cách coi sự sống – cái chết chỉ cách nhau một làn đạn.

Trong một trận đánh giữ cao điểm chiến lược, đơn vị chú bị địch tấn công dữ dội. Gió thổi cuồn cuộn, đất đá bay mù mịt, tiếng pháo kích dội vào vách núi chát chúa. Khi thấy một đồng đội bị thương nằm cách hầm trú ẩn vài mét, chú lao ra không chút do dự. Đó là một khoảnh khắc sinh tử – đất cát bắn vào mặt, hơi nóng của vụ nổ phía sau như muốn thiêu cháy da thịt. Chú kéo được bạn vào hầm, nhưng một mảnh pháo đã xuyên qua chân chú, khiến máu thấm đỏ cả ống quần.

Đau đớn đến thắt ruột, chú vẫn cố nén lại và hô lớn:“Không được rút! Giữ vững cao điểm!”

Tiếng hô ấy dậy lên giữa tiếng bom, mạnh mẽ và kiên cường hơn bất cứ lời hiệu lệnh nào. Nó như tiếp thêm sức mạnh để đồng đội bám trụ tới phút cuối, bảo vệ thành công cao điểm và giữ vững tuyến đường chiến lược nối liền hai mặt trận.

Ngày trở về, chú mang theo vết thương vĩnh viễn. Mỗi bước đi của chú là một lần đau nhói, nhưng chú chưa từng than vãn. Chú sống bình dị, chăm làm việc, luôn mỉm cười hiền hậu khi được hỏi về quá khứ:
“Ngày ấy, ai cũng vậy thôi, vì nước mà chiến đấu.”

Nhìn chú lặng lẽ chăm cây, sửa lại mái nhà hay hướng dẫn lũ cháu học bài, tôi hiểu rằng sự anh hùng đôi khi không cần đến những lời ca tụng. Nó tồn tại trong sự lặng thầm, bền bỉ và trái tim luôn hướng về Tổ quốc. Đối với tôi, chú Thành là biểu tượng của tinh thần thép – một ngọn lửa kiên cường không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI CHÚ THƯƠNG BINH – DẤU ẤN KIÊN CƯỜNG GIỮA LỬA ĐẠN (1) | Câu chuyện thời hoa lửa