Người có công giúp đỡ cách mạng

Người có công (15)

Thái Nguyên14/04/2026Nguyễn Quỳnh Chi (ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CON GÁI GIỮ “TAY LÁI LỬA” GIỮA RỪNG GIÀ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, hình ảnh người lính lái xe thường gắn liền với sự phong trần của nam giới. Nhưng giữa đại ngàn Trường Sơn, có một “đội xe con gái” đã ra đời, mà tiêu biểu là Bà Nguyễn Thị Kim Nhì. Câu chuyện của bà không chỉ là lịch sử, mà là một bài ca về lòng quả cảm vượt lên mọi giới hạn của phái nữ.

Năm 1968, giữa lúc chiến sự ác liệt nhất, cô gái trẻ Kim Nhì cùng đồng đội đã tình nguyện gia nhập quân ngũ. Khi ấy, việc phụ nữ cầm lái những chiếc xe vận tải hạng nặng (ZIL-130, GAZ-51) băng qua những cung đường “túi bom” như cua chữ A, đèo Phu La Nhích là điều không tưởng.

​Bà Nhì từng kể rằng, các chị phải tập lái trong đêm không đèn, dùng đôi tai để nghe tiếng động cơ và dùng bản năng để cảm nhận mặt đường. “Lăng kính trẻ” của chúng mình hôm nay nhìn vào đó không chỉ là sự khéo léo, mà là một ý chí sắt đá: Phụ nữ có thể làm tất cả những gì Tổ quốc cần.

Trên tuyến đường 20 Quyết Thắng, xe của bà Nhì thường xuyên phải di chuyển trong tình trạng "tắt đèn pha, bật đèn gầm" để tránh sự phát hiện của máy bay địch. Có những lần bom nổ ngay sát cabin, kính vỡ tan, đất đá vùi lấp cả xe, nhưng bà vẫn bình tĩnh gạt bụi, bám chặt vô lăng để đưa hàng tới đích. Giữa những phút nghỉ ngơi hiếm hoi, bà và đồng đội lại tranh thủ soi gương dưới dòng suối, chỉnh lại mái tóc vương bụi đường Trường Sơn. Đó là sự lãng mạn rất "con gái", một nét cọ hồng tươi sáng điểm xuyết trên nền xám xịt của khói bom.

Ngày nay, khi đã trở thành một người bà tóc bạc, bà Nguyễn Thị Kim Nhì vẫn giữ nguyên tinh thần của một chiến sĩ. Khi kể lại chuyện cũ, ánh mắt bà không hề có sự bi lụy, mà chỉ lấp lánh niềm tự hào.

​Đối với sinh viên chúng ta, bà không chỉ là một nhân chứng lịch sử, mà là một hình mẫu về tư duy bứt phá. Bà dạy chúng ta rằng: Không có con đường nào là đường cùng, chỉ có trái tim có đủ can trường để vượt qua hay không.

Chiến tranh đã lùi xa, những cung đường Trường Sơn năm xưa nay đã xanh màu lá mới, và những “tay lái lụa” như bà Nguyễn Thị Kim Nhì cũng đã bước vào cái tuổi xưa nay hiếm. Thế nhưng, câu chuyện về những người con gái “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” vẫn luôn là một bản hùng ca không có hồi kết trong lòng thế hệ trẻ.

​Nhìn lại hành trình của các bà, các chị qua lăng kính của tuổi trẻ hôm nay, chúng ta nhận ra rằng: Hòa bình chưa bao giờ là điều hiển nhiên. Nó được đổi bằng mái tóc thề gửi lại rừng sâu, bằng những năm tháng thanh xuân đẹp nhất nằm lại dưới những hố bom, và bằng cả những vết sẹo hằn sâu trên da thịt khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi.

​Lịch sử không chỉ là những con số khô khan trong sách giáo khoa, mà lịch sử đang đập những nhịp đập thổn thức trong trái tim của những nhân chứng sống. Khi chúng ta viết về “Thời hoa lửa”, không phải là để khơi gợi niềm đau, mà là để tiếp nhận ngọn lửa rực rỡ của ý chí và khát vọng.

​Sứ mệnh của thế hệ chúng tôi hôm nay không còn là cầm vô lăng băng qua làn mưa bom, nhưng chúng tôi sẽ cầm lái con tàu tri thức để đưa đất nước vươn xa. Xin cảm ơn những “đóa hoa lửa” Trường Sơn đã cháy hết mình, để chúng tôi có được một bầu trời xanh yên ả ngày hôm nay. Ký ức ấy, lòng biết ơn ấy, chúng tôi xin nguyện mang theo như một hành trang quý giá nhất trên mọi nẻo đường đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn