Người có công (17)
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Có những buổi chiều, khi thành phố đã lên đèn và chúng tôi vùi mình vào những trang giáo trình dày cộp, tôi tự hỏi: Điều gì đã làm nên sự bình yên hôm nay? Phải chăng đó là những trang sách lịch sử khô khan, hay là những con người bằng xương bằng thịt đã đi qua “thời hoa lửa” – thời của khói bom và của cả những đóa hoa lòng nở giữa chiến tranh?
Tôi gặp ông vào một ngày đầu đông. Ông là cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ, mái tóc bạc trắng nhưng giọng nói vẫn vang và ấm. Khi nhắc đến những năm tháng ở chiến trường Trường Sơn, ánh mắt ông không hề nhuốm buồn, mà sáng lên như lửa.
Ông kể về những đêm hành quân dưới mưa bom, về đồng đội ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người vừa viết dở lá thư gửi mẹ, có người chưa kịp biết mùi vị của tình yêu. “Hồi đó, tụi tôi chỉ có một suy nghĩ: đất nước phải được tự do,” ông nói. Tôi nhìn đôi bàn tay chai sần của ông, tưởng tượng chúng đã từng cầm súng, đào hầm, khiêng thương binh giữa làn đạn. Những vết sẹo hằn sâu không chỉ trên da thịt mà cả trong ký ức – ký ức của một thời hoa lửa.
Rời nhà ông, tôi tìm đến thăm một Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Trong căn nhà nhỏ treo trang trọng tấm bằng Tổ quốc ghi công, mẹ ngồi lặng lẽ trước bàn thờ có di ảnh hai người con trai. Cả hai đã hy sinh khi tuổi đời mới đôi mươi. Mẹ bảo: “Đau chứ con. Nhưng nếu đất nước cần, mẹ vẫn để các anh đi.” Câu nói ấy giản dị mà khiến tôi nghẹn lời. Tôi tự hỏi, điều gì có thể lớn hơn tình mẫu tử? Chỉ có thể là tình yêu Tổ quốc.
Những câu chuyện tôi nghe không phải là huyền thoại xa xôi. Đó là sự thật. Là những con người từng hoạt động cách mạng trước năm 1945, từng bí mật in truyền đơn, nuôi giấu cán bộ; là những thanh niên xung phong mở đường giữa mưa bom bão đạn; là những thương binh trở về với cơ thể không còn nguyên vẹn nhưng trái tim vẫn trọn vẹn niềm tin.
Tôi nhớ đến người thanh niên ra đi tìm đường cứu nước năm 1911 – Hồ Chí Minh. Hành trình ấy đã dẫn đến thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, mở ra kỷ nguyên độc lập cho dân tộc. Từ ánh lửa đầu tiên ấy, biết bao thế hệ đã tiếp bước, viết nên những trang sử vàng.
Với thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay, chiến tranh chỉ còn trong phim ảnh và sách vở. Nhưng qua lời kể của các nhân chứng lịch sử, tôi hiểu rằng tự do không phải điều hiển nhiên. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân.
“Thời hoa lửa” – nghe như một nghịch lý. Hoa là biểu tượng của cái đẹp, của sự sống. Lửa là biểu tượng của chiến tranh và mất mát. Nhưng chính trong lửa đạn, những đóa hoa của lòng yêu nước, của tinh thần quả cảm, của đức hy sinh đã nở rộ. Và nhờ những đóa hoa ấy, đất nước hôm nay mới bình yên.
Chúng tôi – những người trẻ của thế kỷ XXI – không cầm súng ra chiến trường. Nhưng chúng tôi có một “mặt trận” khác: học tập, sáng tạo, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời bình. Khi tôi miệt mài bên trang sách, khi tôi nỗ lực hoàn thành tốt từng công việc nhỏ, tôi tin đó cũng là cách để tiếp nối ngọn lửa mà thế hệ cha anh đã thắp lên.
Những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ để nhớ, mà để sống xứng đáng hơn. Để mỗi khi nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, chúng tôi hiểu rằng phía sau sắc đỏ ấy là biết bao máu đào đã đổ xuống. Và phía trước, là trách nhiệm của chúng tôi – giữ cho ngọn lửa ấy không bao giờ tắt.



