Người có công (22)
IÊU ĐỀ: CHIẾC CÒI ĐỒNG VÀ KHÚC CA BẤT TỬ BÊN DÒNG SÔNG CÔNG Mỗi khi nhắc đến hai chữ “lịch sử”, thế hệ K47 chúng tôi thường nghĩ về những trang sách giáo khoa hay những thước phim tư liệu đen trắng. Thế nhưng, trong buổi gặp gỡ với Bác Nguyễn Văn Nam (Cựu chiến binh, người từng trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị hiện đang sinh sống tại Thái Nguyên), lịch sử trong tôi bỗng trở nên sống động và rực lửa hơn bao giờ hết qua một kỷ vật nhỏ: Chiếc còi đồng cũ. 1. Những năm tháng k
IÊU ĐỀ: CHIẾC CÒI ĐỒNG VÀ KHÚC CA BẤT TỬ BÊN DÒNG SÔNG CÔNG
Mỗi khi nhắc đến hai chữ “lịch sử”, thế hệ K47 chúng tôi thường nghĩ về những trang sách giáo khoa hay những thước phim tư liệu đen trắng. Thế nhưng, trong buổi gặp gỡ với Bác Nguyễn Văn Nam (Cựu chiến binh, người từng trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị hiện đang sinh sống tại Thái Nguyên), lịch sử trong tôi bỗng trở nên sống động và rực lửa hơn bao giờ hết qua một kỷ vật nhỏ: Chiếc còi đồng cũ.
1. Những năm tháng không quên
Bác kể, vào những năm tháng thanh xuân đẹp nhất, bác cùng bao chàng trai, cô gái Thái Nguyên gác lại bút nghiên để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Khi ấy, hành trang chẳng có gì ngoài ý chí sắt đá và chiếc còi đồng dùng để ra hiệu lệnh trong các trận đánh.
Bác hồi tưởng về những đêm hành quân dưới làn mưa bom, về những bát cơm sẻ nửa và cả những đồng đội đã ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi. "Lúc đó chẳng ai nghĩ đến cái chết, chỉ nghĩ làm sao giữ vững được mạch máu giao thông, làm sao cho quân ta tiến lên," bác nói, đôi mắt mờ đục bỗng rực sáng khi nhớ về thời hoa lửa.
2. Lăng kính của người trẻ: Sáng tạo từ sự tri ân
Dưới góc nhìn của một sinh viên ngôn ngữ, tôi không chỉ thấy ở câu chuyện của bác là sự khốc liệt của chiến tranh, mà đó còn là một "ngôn ngữ của sự im lặng và lòng quả cảm". Chiếc còi đồng không biết nói, nhưng tiếng vang của nó từng là mệnh lệnh trái tim, là âm thanh nối kết giữa sự sống và cái chết, giữa hậu phương và tiền tuyến.
Nếu coi lịch sử là một cuốn từ điển, thì những nhân chứng như bác chính là những "từ khóa" quý giá nhất mà thế hệ chúng tôi phải có trách nhiệm "phiên dịch" lại cho tương lai. Chúng tôi không chỉ học tiếng người, mà còn phải học cách hiểu thấu tiếng lòng của dân tộc qua những câu chuyện kể này.
3. Lời kết Chiếc còi đồng nay đã rỉ sét theo thời gian, nhưng tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" thì vẫn mãi vẹn nguyên. Câu chuyện của bác là lời nhắc nhở đanh thép nhất cho sinh viên K47 Trường Ngoại ngữ về trách nhiệm học tập và rèn luyện. Chúng tôi hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đổi bằng tuổi trẻ của các cha anh đi trước, và nhiệm vụ của chúng tôi là dùng tri thức để viết tiếp những trang sử vàng trong thời đại hội nhập.



