Người có công giúp đỡ cách mạng

Người có công giúp đỡ cách mạng (11)

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Người nữ thanh niên xung phong nơi “Thủ đô gió ngàn” – Bà Lưu Thị Hợi (Định Hóa, Thái Nguyên) Thái Nguyên – mảnh đất từng được gọi là “Thủ đô kháng chiến”, nơi núi rừng Định Hóa in dấu những năm tháng hào hùng của dân tộc. Trong chuyến đi thực tế về xã Phú Đình (Định Hóa), tôi có dịp gặp bà Lưu Thị Hợi, một cựu Thanh niên xung phong từng trực tiếp tham gia mở đường, tải đạn trong kháng chiến chống Mỹ. Ở tuổi ngoài bảy mươi, bà vẫn giữ ánh mắt cương nghị của ng

Thái Nguyên14/04/2026Lưu Thị Thuỳ Linh (Trường ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Người nữ thanh niên xung phong nơi “Thủ đô gió ngàn” – Bà Lưu Thị Hợi (Định Hóa, Thái Nguyên)

Thái Nguyên – mảnh đất từng được gọi là “Thủ đô kháng chiến”, nơi núi rừng Định Hóa in dấu những năm tháng hào hùng của dân tộc. Trong chuyến đi thực tế về xã Phú Đình (Định Hóa), tôi có dịp gặp bà Lưu Thị Hợi, một cựu Thanh niên xung phong từng trực tiếp tham gia mở đường, tải đạn trong kháng chiến chống Mỹ. Ở tuổi ngoài bảy mươi, bà vẫn giữ ánh mắt cương nghị của người đã đi qua bom đạn mà không cúi đầu. Câu chuyện của bà là một lát cắt chân thực của thời hoa lửa.

Bà Lưu Thị Hợi sinh năm 1952 trong một gia đình nông dân ở huyện Định Hóa. Năm 1970, khi vừa tròn mười tám tuổi, bà viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.

“Lúc ấy chỉ nghĩ đơn giản: con trai ra trận được thì con gái cũng phải góp sức.” Bà cùng đồng đội làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực và đạn dược phục vụ chiến trường. Những cung đường rừng núi hiểm trở, mưa rừng xối xả, máy bay địch quần thảo liên tục – đó là tuổi trẻ của bà. Có những đêm, cả tiểu đội phải nằm ép mình xuống đất khi bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Đất đá vùi lấp, cây đổ ngổn ngang. Nhưng sáng hôm sau, họ lại đứng dậy, tiếp tục cuốc xẻng, tiếp tục mở đường. “Đường không thông thì xe không qua được. Xe không qua được thì bộ đội phía trước thiếu đạn, thiếu lương thực.” – bà kể.

Trong một lần làm nhiệm vụ năm 1972, tiểu đội của bà bị trúng bom. Hai người bạn thân hy sinh tại chỗ. Bà bị sức ép bom làm chấn thương cột sống, đến nay vẫn thường xuyên đau nhức khi trái gió trở trời. Nhắc lại chuyện cũ, bà lặng đi một lúc. “Lúc đó sợ chứ. Nhưng nghĩ nếu mình lùi lại thì ai làm? Thế là lại bước tiếp.”

Sau chiến tranh, bà trở về quê hương với thương tật hạng 3/4. Không ồn ào, không kể công, bà tiếp tục lao động, dựng xây gia đình và tham gia công tác Hội Cựu Thanh niên xung phong tại địa phương. Bà luôn có mặt trong các buổi nói chuyện truyền thống tại trường học, kể cho thế hệ trẻ nghe về một thời máu lửa mà đầy lý tưởng.

Khi tôi hỏi bà điều gì khiến bà tự hào nhất, bà không nhắc đến huân chương hay bằng khen. Bà chỉ nói: “Thấy đất nước mình phát triển, trẻ con được đi học đầy đủ là vui rồi.”

Nhìn người phụ nữ tóc bạc ấy, tôi chợt hiểu: sự hy sinh lớn nhất không phải là những gì mất đi, mà là việc dám trao cả tuổi xuân cho Tổ quốc mà không đòi hỏi điều gì cho riêng mình.

Thái Nguyên hôm nay đổi thay từng ngày – những con đường bê tông thẳng tắp, những khu công nghiệp sôi động. Nhưng dưới mỗi tấc đất ấy là mồ hôi, là máu của những người như bà Hợi.

Là một sinh viên sinh ra trong hòa bình, tôi nhận ra mình không thể chỉ biết ơn bằng lời. Sự tri ân thiết thực nhất chính là sống có trách nhiệm, học tập nghiêm túc và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

“Những câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ nằm trong sách sử, mà còn hiện diện trong từng mái nhà bình dị nơi vùng đất Thái Nguyên. Bà Lưu Thị Hợi – người nữ thanh niên xung phong năm nào – chính là minh chứng sống cho tinh thần bất khuất của thế hệ đi trước. Tuổi trẻ của bà đã hòa vào núi rừng Định Hóa, để hôm nay chúng tôi được sống trong hòa bình. Ngọn lửa năm xưa vẫn cháy – không còn là lửa bom đạn, mà là ngọn lửa của lý tưởng, của lòng yêu nước được truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn